Diese Präsentation wurde erfolgreich gemeldet.
Die SlideShare-Präsentation wird heruntergeladen. ×

Sau khi cầu đạo đừng quên đi tam bảo và tu đạo

Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
求道後别忘了三寳與修道
 2 
Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo
 3 
I. Chúc mừng bạn đắc đạo rồi !
“Chúc mừng! Chúc mừng! Chúc mừng bạ...
求道後别忘了三寳與修道
 4 
Nghiêu, Thuấn, Vũ, Thang, Văn, Võ, Châu Công, Khổng
Tử, Mạnh Tử, đời đời tương truyền Thánh Đạo chính là...
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Anzeige
Wird geladen in …3
×

Hier ansehen

1 von 61 Anzeige
Anzeige

Weitere Verwandte Inhalte

Diashows für Sie (20)

Ähnlich wie Sau khi cầu đạo đừng quên đi tam bảo và tu đạo (20)

Anzeige

Weitere von Hoàng Lý Quốc (20)

Aktuellste (20)

Anzeige

Sau khi cầu đạo đừng quên đi tam bảo và tu đạo

  1. 1. 求道後别忘了三寳與修道  2 
  2. 2. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  3  I. Chúc mừng bạn đắc đạo rồi ! “Chúc mừng! Chúc mừng! Chúc mừng bạn đắc đạo rồi!” Niềm vui này rốt cuộc từ đâu đến? Và chúng ta đắc được “đạo” là gì? Đắc được đạo lại là việc gì to tát vậy? Vì sao mọi người lại chúc mừng chúng ta? “Đạo” là gì vậy? Thỉ Tổ của Đạo gia là Lão Tử, trong Thanh Tĩnh Kinh có nói: “Đại Đạo vô hình, sanh dục Thiên địa; Đại Đạo vô tình, vận hành nhật nguyệt; Đại Đạo vô danh, trưởng dưỡng vạn vật.” Nói đơn giản hơn, “Đạo” là Chủ Tể và căn nguyên sanh Thiên sanh Địa sanh vạn sự vạn vật trong vũ trụ này, cũng là chân lý duy nhất trong giữa vũ trụ. Tại trên thân người, chính là bộ não nhân loại chúng ta có thể suy nghĩ, là một điểm linh căn đó mà thân này có thể hoạt động, cũng là bổn lai diện mục của chúng ta đến từ Thượng Thiên, bởi vậy “cầu Đạo” chẳng qua dùng một câu nói tóm tắt, đó chính là “tìm lại tự tánh căn nguyên” đã đánh mất từ lâu. Từ xưa đến nay, Thánh nhân các giáo và đại đức cao tăng, các vị đó đã nhiều đời khổ tu khổ luyện, chính vì muốn tìm được bổn lai diện mục này, để cầu có thể thoát ly bể khổ nhân sanh, vượt khỏi sanh tử luân hồi, siêu sanh liễu tử, đạt bổn hoàn nguyên, trở về cố hương của linh tánh.
  3. 3. 求道後别忘了三寳與修道  4  Nghiêu, Thuấn, Vũ, Thang, Văn, Võ, Châu Công, Khổng Tử, Mạnh Tử, đời đời tương truyền Thánh Đạo chính là truyền cái “đó”. Nhiên Đăng Cổ Phật thụ kí cho Thích Ca Mâu Ni Phật, Thích Ca Phật Tổ lại truyền cho Đại Ca Diếp Tôn Giả cái “chánh pháp nhãn tàng”, là đời Tổ thứ nhất của nhà Phật, cũng như Đạt Ma Tổ Sư truyền cho Thần Quang Tổ Sư vô tự tâm pháp, cũng là cái “đó”. Quan Thế Âm Bồ Tát khổ tu đắc Đạo cũng là cái “đó”, vị tiên tri Đức John nói về Thánh hỏa trong lễ rửa tội, cũng là nói về việc cầu đạo, việc này chính là Thánh sự lớn nhất dưới gầm Trời. Song, từ cổ xưa thiên cơ mật bảo này là bất khinh truyền. Khi xưa phần nhiều là đơn truyền độc thụ. Trong thời thượng cổ, Đạo tại Quân vương, đến thời đại Khổng Tử ở Trung Quốc, Thích Ca ở Ấn Độ, là Đạo giáng Sư Nho, vả lại cần phải “tu trước đắc sau”, phải khổ tu khổ luyện đến một trình độ nào, được công quả viên mãn, Thượng Thiên mới âm thầm cử Tiên Phật điểm hóa truyền Đạo cho, nhưng một trăm người cũng khó một người thành. Hôm nay mọi người có thể đắc Đạo dễ dàng như vậy, thực ra là tại vì Thiên thời Thiên vận đã đến tam kì mạt kiếp là lúc thu thúc. Vì lòng người bại hoại mà dẫn đến tai họa chưa từng có trên thế giới, vận mệnh của nhân loại sắp gặp phải đại nạn thiên cổ, nhưng lòng từ bi của chư Thiên Tiên Phật Bồ Tát không nhẫn tâm thấy toàn bộ chúng sanh gặp nạn, bèn khấu đầu Thượng Thiên giáng xuống Đại Đạo tôn quý
  4. 4. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  5  này, do không thể đợi chúng sanh khổ tu khổ luyện để đi đến “đắc đạo”, mới có nhân duyên đặc thù thế này, đại khai phổ độ, bất luận nam nữ già trẻ, kiếp này có tu không tu, chỉ cần là người có duyên đều có thể “đắc đạo trước, tu hành sau”. Sau khi đắc đạo, y theo Đạo mà hành, noi gương Thánh Hiền, tế thế cứu người, tích tụ thiện niệm, cứu vãn ác nghiệp của nhân loại để được chuyển hóa, cùng nhau sáng tạo một Tịnh Thổ nhân gian, đưa đến Thế Giới Đại Đồng, đây là một kì duyên may mắn xưa nay chưa từng gặp, chúng ta nhất thiết không thể xem nhẹ phần đắc đạo nhân duyên thù thắng này. Chúng ta là một kẻ phàm phu, kiếp này vô công vô đức, nay gặp được một kì duyên hằng cổ chưa hề có là đắc được “Thánh truyền Chân Đạo” này, vốn chỉ có Thánh nhân đời đời tương truyền, chẳng lẽ không đáng chúc mừng sao? Ngoài ra, cầu đạo chẳng phải là muốn người ta bỏ đi tín ngưỡng vốn có để gia nhập một tôn giáo mới nào, mà là mượn sự thông qua cầu đạo để ấn chứng “ngũ giáo đồng nguyên”, “vạn giáo nhất lý”, tất cả nguồn gốc tín ngưỡng đều là “Đạo”; mà chúng sanh cũng là “Đạo” sanh dục trưởng dưỡng mà đến. “Đạo” tức là một loại hình thức linh tánh ở trên thân người, cầu đạo chính là tìm được nơi trú ngụ của linh tánh, tìm lại bổn lai diện mục mất đi đã lâu của chính mình, có thể nhận định một điểm chân linh của
  5. 5. 求道後别忘了三寳與修道  6  mình, hiểu ra ý nghĩa và sứ mệnh sống làm người của chúng ta, tự nhiên thấy cuộc sống của chúng ta có giá trị hơn, mạng sống càng vẻ vang hơn.
  6. 6. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  7  II. Ý nghĩa của tam bảo: Song, “Đạo” vốn dĩ là vô hình vô tướng mà sinh ra vũ trụ vạn vật, một điểm linh quang trên thân chúng ta, đó là cội nguồn bất sanh bất diệt trong Thiên địa, người phàm mắt thịt phải thế nào để tìm tòi diệu đạo vô hình này? Hãy tham khảo tình trạng lúc Thánh hiền Tiên Phật từng đời truyền đạo đắc đạo, bèn biết được có đạo tất có “pháp”, Bề Trên muốn giáng đạo cho chúng sanh hữu duyên, cũng cần phải thông qua dược pháp trong vô hình vô tướng, mới có thể nhằm vào trị bệnh khổ não vô tận của chúng sanh. Mà hôm nay chúng ta đắc đạo, là Thánh Thánh tương truyền tâm pháp ngàn xưa đến nay không dễ dàng tiết lộ, về mặt hữu hình mà nói: Lúc chúng ta cầu đạo, Điểm Truyền Sư đại biểu Thiên mệnh Minh Sư truyền thụ “Tam bảo” cho chúng ta là Quan - Quyết - Ấn. Cũng chỉ có tam bảo này mới có thể ấn chứng tái sanh của linh tánh chúng ta, có thể làm cho lương tâm đã biến chất của nhân loại khôi phục đạt tới bổn lai thanh tịnh huyền diệu, tìm được cảnh giới tương thông với Trời, tiến mà làm cho một điểm linh căn bổn tánh này, ở trong sinh mệnh vốn có trí năng lương thiện được khai mở, nâng cao tầng giới sinh mệnh. 1. Bảo thứ nhất - Huyền Quan Khiếu: Thông Thiên khiếu là cổng xuất nhập của linh tánh.
  7. 7. 求道後别忘了三寳與修道  8  Đây là con đường “huyền” tương thông giữa người với Bề Trên, là nơi cư trú của linh tánh trên thân người, là tổng quản của tinh khí thần, là tổng chủ tể của ngũ quan hình hài, chính là cổng cửa của linh tánh sanh đến chết đi, đây là sự huyền bí lớn nhất giữa vũ trụ, là huyền cơ bất giải của sinh mệnh, là đại linh căn của Thiên địa vạn vật giữa người và Trời, chính là nhờ vào cửa khiếu tuyệt diệu này mà tương thông trong từng động tĩnh, cảm ứng lẫn nhau. Vì sao gọi là “Huyền Quan Khiếu” vậy? - “Huyền”: Là ý nói thông Thiên quán địa thật huyền diệu; “Quan”: là ý nói thông đến con đường, thông đến cửa nẻo; “Khiếu” là lổ nhỏ. Ba chữ này gộp lại là chỉ lối cửa chánh của linh tánh, lúc sanh ra từ Trời mà đến, khi chết lại trở về Trời. Con người khi giáng sanh tại thế gian, vị chủ tể “Chân chủ nhân” này của chúng ta - Linh Tánh - là từ Lý Thiên thông qua lỗ nhỏ thần bí này mới tiến vào thân người. Chỉ đáng tiếc nơi tiên thiên Chí Thiện này, lúc chúng ta lạc vào hồng trần hậu thiên, sau đó sa vào thất tình lục dục, rồi bị che lấp đi, làm cho sau khi trăm tuổi xác thân này hủy hoại, linh tánh lại không thuận theo “con đường lúc đến” để trở về nơi cần trở về, ngược lại là từ nơi “bàng môn tả đạo” rời khỏi thể xác, đi vào trong sáu nẻo luân hồi. Từ đó trở đi, linh tánh phải chịu ở trong thế giới sa bà này, với hình thái bên ngoài không giống nhau, ở trong trào lưu sanh tử trôi
  8. 8. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  9  nổi không ngừng. Cái gọi là “bàng môn tả đạo”, chính là chỉ nơi Huyền Quan chánh môn sanh đến chết đi chưa được Minh Sư khai mở, linh tánh của chúng ta thông qua ống dẫn khác rơi vào trong sanh tử luân hồi: - Linh hồn người đó từ mắt đi ra, kiếp sau họ sẽ đầu thai làm noãn sanh là loài cầm bay, như loài chim ưng, chim yến… Đây là do lúc tại thế mắt ham nhìn hoa sắc quá đáng gây nên. - Linh hồn người đó từ lỗ tai đi ra, thì đầu thai chuyển kiếp làm thai sanh, có lực nghe rất thính, đó là loài súc sinh như: chó, trâu, dê, heo… Đây là do lúc tại thế lỗ tai thích nghe lời tà quá đáng. - Nếu linh hồn người đó từ lổ mũi đi ra, thì sẽ đầu thai loài hóa sanh, khứu giác đặc biệt nhạy cảm như: kiến, gián, ruồi, muỗi… Đây là vì mũi ngửi hương vị đặc biệt quá đáng, kiếm đồng tiền ô uế hại đời mà gây nên. - Nếu linh tánh người đó từ miệng đi ra, thì kiếp sau chuyển thành loài thấp sanh, loài thủy tộc như: cá, tôm, … Đây là vì người đó lúc tại thế thích nói lời thị phi hại người danh tiết mà gây nên. - Nếu linh tánh người đó từ lỗ rún đi ra, kiếp sau tuy có thể đầu thai làm người, nhưng phải chịu vận mệnh nghèo khổ, đây là do khi tại thế lỗi nhiều công ít, cho nên
  9. 9. 求道後别忘了三寳與修道  10  chuyển kiếp phải chịu quả báo khổ cực nghèo khó. - Nếu linh tánh người đó từ chỗ gọi là Nê hoàn cung (mỏ ác) rời khỏi thân người, kiếp sau sẽ chuyển sanh vào gia đình phú quý như công hầu, tể tướng, thậm chí thăng Thiên thành Khí Thiên Thần Tiên được hưởng hương quả cung phụng của nhân gian, vì lúc tại thế họ làm công nhiều lỗi ít, cho nên chuyển kiếp được hưởng phúc báo. Nhưng mà, bất luận linh tánh từ đường lối nào đi ra, đều vẫn còn trong sanh tử luân hồi, đến cả Thần Tiên cũng như vậy, được người cung phụng, một khi thời gian đã đến, vẫn phải đầu thai trở lại làm người, lại lần nữa rơi vào trong hồng trần, tiếp nhận quay cuồng của vận mạng, không cách nào làm chủ bản thân, cứ như thế không cách nào liễu thoát sanh tử, duy chỉ có mở khai chánh lộ duy nhất này, mới thật sự vượt khỏi vực thẳm khổ hải nhân sanh, siêu Khí nhập Lý trở về nguyên lai cố hương của linh tánh. Cho nên, hễ là những người đắc đạo, lúc họ quy Thiên, nét mặt như đang sống, thân thể tay chân mềm mại tự nhiên, nét mặt mỉm cười, thậm chí đầy phòng hương thơm, đây đủ để chứng minh linh tánh không còn từ lục đạo sáu ngả bàng môn đi ra, mà là đã ứng chứng đăng thế giới Cực Lạc, trong thời cổ xưa chỉ người tu luyện có thành tựu công đức viên mãn cực lớn, mới có thể thấy điềm tốt lành này là tướng mạo đoan trang “gân cốt dịu lại như lông vũ”.
  10. 10. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  11  Nhưng hôm nay người có duyên cầu đạo, đắc thụ Minh Sư nhất chỉ điểm, chỉ cần tam bảo khắc ghi trong lòng, lúc còn sống nên hành thiện tích đức nhiều, sau khi trăm tuổi, được nương nhờ Phật lực mà siêu sanh Lý Thiên tiếp tục tu hành, ở trong đạo trường Thiên Đạo này, đã có vô số đạo thân đắc đạo quy không, thân xác cũng có thể mềm mại, đều là cái ấn chứng tốt nhất, ngoài việc lấy thân người sau khi quy không để ấn chứng nhất chỉ điểm này là chân thật bất hư, Huyền Quan nhất khiếu cũng không phải do người đời nay đề xuất ra “cách nhìn” này, mà là kinh điển các giáo có đủ chân thật để ấn chứng. Nhận thức kinh điển các giáo để ấn chứng Minh Sư nhất chỉ điểm của Thiên Đạo, đối với đạo thân đã cầu đạo là tương đối quan trọng, đây là lòng tin cơ sở để bước vào đạo, học đạo tu đạo cho sau này. Tại đây đặc biệt phân tích và nói rõ: - Chứng minh của nhà Phật: Trong kinh điển nhà Phật là có tương đối nhiều để ấn chứng Huyền Quan nhất khiếu là cổng cửa quan trọng nhất của nhân sanh, Phật nói: “Phật tại Linh Sơn mạc viễn cầu, Linh Sơn chỉ tại nhữ tâm đầu, nhân nhân hữu cá Linh Sơn tháp, hảo hướng Linh Sơn tháp hạ tu”, đây chính là nói cho người đời sau biết, chúng sanh đều có Phật tánh, tỏ ý thêm là Phật cư trụ tại Linh Sơn Tháp dưới tâm đầu của mỗi một người, Phật tại tự tâm, ngoài thân không có Phật để cầu, cái gọi là “tháp hạ tu”, tức là chỉ chỗ ẩn tàng huyền
  11. 11. 求道後别忘了三寳與修道  12  diệu trong đó. “Chỉ Nguyệt Lục” ghi lại: Thế Tôn xưa kia tại hội Linh Sơn dùng “niêm hoa vi tiếu” là ám truyền chân đạo cho đại đệ tử Ca Diếp Tôn Giả, lúc đó nói “Ngô hữu chánh pháp nhãn tàng, niết bàn diệu tâm, thực tướng vô tướng, vi diệu pháp môn, bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, phó chúc MaHaCaDiếp”. “Chánh pháp nhãn tàng” này tại nơi đâu? Là mắt phải hay mắt trái? Đương nhiên đều không phải! Nơi Minh Sư nhất chỉ, đó là mắt trí tuệ thông Thiên. Trong đó có ẩn tàng chánh pháp, là Phật Phật duy truyền bổn thể, chánh pháp này là không dùng văn tự lời nói biểu đạt, hơn nữa, là ngoài chánh thống giáo môn, mới âm thầm dặn dò truyền cho thiên cơ bí bảo, đây không phải là sự ấn chứng quá rõ ràng hay sao? Nhưng nếu không cầu đạo, chưa được Minh Sư nhất chỉ điểm, dù cho bạn thông minh hơn Nhan Hồi, đọc nát 12 bộ tam tạng kinh điển, suy nghĩ vỡ óc cũng không thể ngộ ra. Ngoài ra, “Tử trúc lâm trung quán tự tại, song lâm thụ hạ kiến Như Lai”, “tử trúc lâm” và “song lâm thụ” đều là đang hình dung vị trí liên quan chỗ Huyền Quan chúng ta, chỉ có tại nơi đó mới có thể thấy được Quan Âm tự tại trong bổn tánh, mới có thể thấy được chân chánh bổn lai diện mục như như bất động. “Như Lai”, cũng không phải là một danh xưng có hình tướng của Phật Bồ Tát, mà là Phật Tánh tự tại của mỗi một người, là “như kì bổn lai” đấy,
  12. 12. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  13  “Tự Tại” và “Như Lai” này, đều ở chỗ nơi Minh Sư nhất chỉ điểm. Trong “Đạt Ma Bửu Truyện”, cũng là Đạt Ma ví dụ chánh pháp nhãn tàng là Nhất Khiếu hoặc Vô Phùng Tháp. Thần Quang hỏi: “Nhị lục thời trung, quy y hà xứ, phúng tụng hà kinh?”, Đạt Ma rằng: “Quy y Vô Phùng Tháp, mặc niệm Vô Tự Chân Kinh”; Thần Quang rằng: “Vô Phùng Tháp ở nơi nào?” Tổ rằng: “Chân bảo của chính mình tại ngay trước mắt, hà tất khéo tìm bên ngoài, bên trong có Xá Lợi Tử, không phân ngày đêm phóng ra hào quang”. Cái gọi là Nhất Khiếu và Vô Phùng Tháp, chính là chỉ Huyền Quan Khiếu. - Sự chứng minh của nhà Nho: Trên Kinh Dịch nói: “Hoàng Trung thông lý, chánh vị cư thể, Thiên quân thái nhiên, bách thể tòng lệnh, mỹ tại kì trung hỉ”, ‘Hoàng Trung chánh vị’ chính là chỉ nơi Thánh địa trung nhất chánh nhất trên thân chúng ta, chỉ có nơi đó là tuyệt đối vô nhị, cũng chính là Huyền Quan diệu khiếu của chúng ta. Khổng Tử nói: “Thùy năng xuất bất do hộ, hà mạc do tư đạo dã”, lại nói: “Chiêu văn đạo tịch tử khả hỉ”, chữ “hộ” ( 戶 ) đây là một cánh cửa, cũng chính là cửa duy nhất, đắc rồi, thì có thể thoát khỏi cái khổ luân hồi, nếu như chữ “hộ” ( 戶 ) phía trên thiếu một chấm, sẽ trở thành chữ “thi” (thi hài) ( 尸 ), là lưu lãng trong sanh tử luân hồi. Cho nên
  13. 13. 求道後别忘了三寳與修道  14  Khổng Tử mới nói, một khi được nghe Đại Đạo sanh tử này, cho dù buổi sáng đắc đạo, buổi tối chết đi, cũng không lấy làm tiếc! Trong Đại Học nói: “Thập mục sở thị, thập thủ sở chỉ, kì nghiêm hồ”, chữ “thập” này ( 十 ) không phải là nói có thập con mắt, thập ngón tay, chữ thập ( 十 ) này ám chỉ nơi chữ thập trên gương mặt chúng ta, tức Huyền Quan Khiếu, “mục sở thị” chính là chỗ lưỡng mục hợp chiếu, “thủ sở chỉ” chính là nơi chỉ điểm của Minh Sư đấy. Đây là Thánh nhân Tăng Tử sau khi đắc được chân truyền của Khổng Tử, lần nữa đem thiên cơ này chứng minh một điều ám chỉ trong kinh điển. - Sự chứng minh của Đạo gia: Đạo Đức Kinh nói: “Cốc Thần bất tử gọi là Huyền Tẫn, cửa của Huyền Tẫn, gọi là gốc của Thiên địa, miên miên nhược tồn, dụng tri bất cần”. “Cốc Thần”, đó là nguyên thần linh tánh của chúng ta; “bất tử” tức là bất sanh bất diệt, “Cốc Thần bất tử” chính là chỉ nguyên thần bổn tánh chúng ta thọ Minh Sư nhất chỉ điểm, vĩnh cửu tồn tại, tử mà bất vong, nơi đó là cánh cửa sanh tử của linh tánh ra vào, là tổng căn nguyên của Thiên Địa vạn vật, linh tánh sẽ cư trụ trong “Cốc” của thân người. Cái “Cốc” này tại đâu đây? Trải qua Minh Sư nhất chỉ sẽ sáng tỏ minh bạch ngay. Đạo gia cũng nói: “Nhất, nhị, tam, tứ, ngũ, Lưỡng nhân thủ nhất thổ, Giải khai kì trung ý, Biện thị Tây Thiên
  14. 14. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  15  Tổ”, “nhất, nhị, tam, tứ, ngũ” này là đại biểu ngũ quan của con người; mắt, tai, mũi, miệng, cộng thêm Huyền Quan, là nơi Minh Sư nhất chỉ, có thể trong nhị lục thời thủ trú nơi Chí Thiện Bửu Địa, là “Trung Ương Mậu Kỉ Thổ”, sẽ thể hội được nơi đó có trú ngụ một Chân Nhân, chính là Tây Thiên Đại Phật Tổ, cũng chính là bổn tâm bổn tánh của chính mình. - Sự chứng minh của Giê-Su giáo: Trong Thánh Kinh Cựu Ước: “Chúa Thượng Thiên Chúa dùng bụi trên mặt đất để hình thành nên con người, trong lỗ mũi người đó thổi vào một luồng sức sống, thì đã thành một sinh vật có linh” (Sáng Thế Kỉ 2 - 7), một luồng sinh khí này chính là linh khí của con người. Thượng Đế tạo người đem luồng sinh khí này thổi vào trong lỗ mũi, cũng đang gợi ý rõ nơi Minh Sư nhất chỉ. Tại vì một điểm này Giêsu gọi là linh hồn, ẩn tàng trong Thập Tự Giá của bản thân ta, trở thành người sống có linh tánh. Vì sao luồng sinh khí này phải thổi từ lổ mũi vậy? Tại vì từ xưa đến nay, Huyền Quan nhất khiếu này không thể nói rõ ra, chỉ có thể nói đại khái gần đó, ví như tượng Phật trên trán đều có một chấm son giống như Phật Tổ, đó là Thần Tánh của Thượng Đế, linh tánh của chúng ta, là luồng sinh khí của chúng ta. Giê-su trong Thánh Kinh “Mã Thái Phúc Âm” chương thứ 16 đoạn 24 nói “Phàm có muốn theo Ta, thì phải xả kỉ, vác lên Thập Tự Giá của chính mình để theo
  15. 15. 求道後别忘了三寳與修道  16  Ta”. Cái Thập Tự Giá của mình, là loại Thập Tự Giá vàng bạc đồng sắt? Đương nhiên đều không phải! Mà là Thập Tự Giá vô hình của bản thân, chính là tại nơi Minh Sư nhất chỉ. Giê-su cũng nói: “Các con muốn vào cửa hẹp, vì dẫn đến diệt vong, là cánh cửa rộng, con đường lớn, người đi vào cũng nhiều; dẫn đến vĩnh sanh là cánh cửa hẹp, là con đường nhỏ, người tìm đến cũng ít” (“Mã Thái Phúc Âm” chương thứ 8 đoạn 13), ở đây Giêsu chỉ cánh cửa hẹp chính là Huyền Quan sanh tử khiếu, nơi đó có một lỗ rất nhỏ, sau khi trăm tuổi, linh tánh của người cần phải từ nơi đó đi ra, mới có thể bước lên con đường vĩnh sanh; bàng môn tả đạo là rất rộng lớn (mắt, tai, mũi, miệng), sau khi trăm tuổi từ lổ khiếu đó rời khỏi, thì chuyển vào con đường tứ sanh lục đạo luân hồi đi rồi. Ngoài ra, Giêsu sau cùng bị đóng và tử trên Thập Tự Giá, cũng là đang gợi ý con đường chúng ta trở về Trời, chính là phải từ Thập Tự Giá trở về. Chúa nói: “Nếu ai nguyện đi theo Ta, nên bỏ đi chính mình, ngày ngày vác Thập Tự Giá của chính mình đi theo Ta”. Cái Thập Tự Giá này là Thập Tự Giá vô hình, tuyệt đối không phải Thập Tự giá hữu hình đeo ở trước ngực, vậy thì trên thân chúng ta nơi nào có Thập Tự Giá đây? Trong lúc Giêsu bị đóng trên Thập Tự Giá, bên phải bên trái không nhiều không ít cũng đóng một cái Thập Tự Giá, trên đó đóng hai kẻ cướp, đây
  16. 16. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  17  chẳng phải rất rõ ràng đang ám thị nơi Huyền Quan của chúng ta sao? - Sự chứng minh của Hồi Giáo: Trên Kinh Khả Lan, mỗi một câu kinh văn mở đầu đều viết: “Phụng đại nhân đại từ Chân Chủ chi danh, A Lập Phủ, lưỡng mục, mật mục”, “A Lập Phủ” là ý nghĩ của Chân Thần mật mục, là chỗ giữa lưỡng mục, cũng ấn chứng Minh Sư nhất chỉ Huyền Quan Khiếu là chân thật bất hư. Kinh kệ khác cũng có nhiều ám chỉ, ví dụ: “Điểm khai Huyền Quan Khiếu, Diêm Vương giật cả mình, Địa phủ rút tên hiệu, Thiên bảng được ghi danh”; “Đọc nát thiên kinh vạn điển, không bằng Minh Sư nhất điểm”; “Trồng dưa vẫn được dưa, trồng đậu vẫn được đậu, đọc nát Kim Cang Kinh, niệm triệt Đại Bi Chú, vi thụ Minh Sư chỉ, vĩnh tại luân hồi thụ”; “Điểm phá trí tuệ Thông Thiên Nhãn, thiên kinh vạn điển khoát nhiên thông”; “Nhất chỉ năng siêu tam giới ngoại, nhất điểm năng thoát Thập Diêm La”, chính là đang ấn chứng Minh Sư nhất chỉ điểm, sự thù thắng và chân thật của điểm khai Huyền Quan Khiếu. - Sự chứng minh của khoa học: Ngoài ra, trên khoa học sau thời gian dài tiến hành nghiên cứu, rốt cuộc phát hiện trong đại não của thân người, có một lực lượng không nhìn thấy đang chủ đạo cho đại
  17. 17. 求道後别忘了三寳與修道  18  não vận hành, họ rất không bằng lòng thừa nhận cái không chứng cứ này, luận về điểm siêu hình này, nhưng lại không thể không thừa nhận, đành phải gọi đó là “tinh thần”. Giới y học đều biết được mạng sống của con người hoạt động, là nhờ vào sự dẫn truyền của mạch thần kinh xung đến đại não chỉ huy, nhưng là lực lượng gì đang chủ tể cho đại não có công năng này đây? Là một thứ họ gọi là lực lượng của “tinh thần”. Nhưng cái “tinh thần” này lại ẩn tàng ở đâu đây? Thế kỉ thứ 16 ở nước Pháp, nhà đại triết học Dicker tìm được trên thân người duy nhất tồn tại đơn độc cái tuyến thể - “Tùng quả thể” (thân người ngoài tuyến thể đó, còn lại toàn là phân bố thành đôi), họ nói: “Trung ương của đại não có tùng quả thể, nơi đó mới là chỗ của tinh thần”. Hiện nay, y học gọi vị trí của “tùng quả thể”, gọi là bộ hạ của khưu não, cũng phát hiện bộ phận này là bộ phận quan trọng nhất của đại não, thậm chí gọi là “sinh mệnh trung tâm”, toàn thân cơ quan con người với “nó” có quan hệ mật thiết không thể tách rời. Nhưng nhà khoa học cũng chỉ có thể tiến hành tới đây thôi, đối với “tùng quả thể” vận hành như thế nào, thậm chí “nó” đối với toàn bộ mạng sống nhân loài có gì ảnh hưởng lớn lao, cũng là không cách nào giải thích việc khó hiểu này, không cách nào đi sâu hơn, được nhìn thấy mọi bí ẩn hoàn mỹ trong đó, bởi vì sự phát hiện Huyền Quan Khiếu, tuy không phải Thiên Đạo phát hiện trước nhất, nhưng muốn mở ra lực lượng thần bí của
  18. 18. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  19  “nó”, duy chỉ có thông qua chỉ thụ của Thiên mệnh Minh Sư, nhờ vào đại uy thần lực mới có thể thật sự mà tiến vào Chí Thiện Bửu Địa này, khai thác trí tuệ đầy đủ vô cùng vô tận của chúng ta. Vị trí của “tùng quả thể” này là Huyền Quan Khiếu tiến vào Tam Thốn, nơi Minh Sư nhất chỉ điểm, Đạo gia gọi nơi đó là “nội Huyền Quan”, “Trung Cung”, “Thượng Đan Điền”, trên y học gọi nơi đó là “Sinh vật từ”. Nơi này chính là sự huyền diệu nhất trong kho báu mạng sống nhân loại. 2. Bảo thứ hai - Khẩu Quyết: Là Thông Thiên Thần Chú của tránh kiếp lánh nạn. Bảo thứ hai của tam bảo là “Khẩu Quyết”, còn gọi là “Ngũ tự chân ngôn”, là một thứ chú ngữ, là khẩu lệnh qua cửa ải để trở về cố hương Lý Thiên, cũng là câu thông thiên thần chú tránh kiếp lánh nạn lúc tại thế, hơn nữa, là tâm pháp của Bạch Dương kì để chúng sanh thời mạt pháp hàng phục vọng niệm phiền não trong lúc tu hành. Người tu hành từ xưa đến nay, nếu muốn đắc đạo, ngoài những việc phải khổ tu khổ luyện như lời nói trên, hơn nữa phải “Thiên lý tầm Minh Sư, vạn lý cầu Khẩu Quyết”, cầu Minh Sư nhất chỉ điểm, còn phải cầu Minh Sư truyền thụ tâm pháp để tu luyện; mà tâm pháp này không tại trong văn tự kinh điển hữu hình, mà là một thứ pháp thậm thâm vi diệu của khẩu truyền tâm ấn. Cho nên, trong lúc chúng ta cầu đạo, Điểm Truyền Sư đại diện Thiên
  19. 19. 求道後别忘了三寳與修道  20  mệnh Minh Sư, trong lúc truyền thụ Khẩu Quyết, chẳng phải thông qua văn tự ở trên giấy, chỉ là khẩu truyền, người cầu đạo chỉ cần khắc ghi trong tâm được rồi, khi sử dụng cũng không thể niệm ra tiếng, đây là chỗ huyền bí của Khẩu Quyết. Sau khi chúng ta cầu đạo, đại đa số tâm người vẫn như cũ cứ phóng ra ngoài, nếu chúng ta thường niệm Khẩu Quyết - ngũ tự chân ngôn, tất có thể trụ “lao thuyên ý niệm”, không bị tùy tiện phóng ra ngoài mà không thể chế ngự được. Bởi vì sự dẫn dụ bên ngoài thật sự quá nhiều rồi, chúng ta không cách nào dùng niệm lực tự mình để khắc phục, đành phải tiếp dẫn lực lượng của bên ngoài để hàng phục, mà phương pháp tốt nhất chính là dựa vào niệm Phật hiệu này để hàng phục vọng tâm vọng niệm của chúng ta, chỉ cần có thể nhất tâm bất loạn trì niệm Phật hiệu, nhất định được kiến tánh. “Ngũ tự chân ngôn” này là Thông Thiên thần chú, là quán thông Lý - Khí - Tượng tam thiên, trong đó có chân nghĩa rất thù thắng. - Chữ thứ nhất “O”, tượng trưng cho tánh hư linh, Vô Cực Lý Thiên, là cái “Lý” thường hằng mà không đổi. Linh tánh của chúng ta đến từ Vô Cực Lý Thiên, bổn tánh tất cả chúng sanh tại nơi đây không phân biệt nam nữ, chỉ là một khối hư linh mà thôi, vô tư vô ngã, tự do tự tại, thường thanh thường tĩnh, tiêu diêu vui sướng.
  20. 20. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  21  - Chữ thứ hai “O”, tượng trưng cho khí hô hấp trên thân người, Thái Cực Khí Thiên, là cái “Số” thường hay thay đổi. Bổn tánh của chúng ta từ khi giáng sanh xuống hậu thiên nhân gian này, tiếp nhận chủ tể của “khí số” ngũ hành, vạn vật sự sống, chết, mất đi, lớn lên, nhật nguyệt tinh tú xoay quanh nhau, không cái gì không nhận được sự chưởng quản của Khí Thiên. - Chữ thứ ba “O”, tượng trưng Phật Tổ thị hiện tại phàm gian, chỉ bảo chúng sanh phải từ tượng thiên siêu Khí nhập Lý. Thân hữu hình này kết cuộc cũng là hư ảo, nên sớm ngày mượn giả tu chân, trở về bổn vị. Vì vậy tất cả chúng sanh trong tượng thiên đều nên noi theo Tiên Phật, lấy đó làm tôn, lấy đó làm quý, nỗ lực noi theo Thánh Hiền, để mai này tất nhất định trở về Lý Thiên. - Chữ thứ tư và thứ năm, đó là Phật hiệu Tổ Sư chưởng Thiên bàn của thời kì Bạch Dương đại khai phổ độ, đồng thời cũng tượng trưng cho người hữu duyên đắc đạo tu đạo trong thời kì mạt hậu này, nên theo gương hoan hỉ độ lượng của Di Lặc Lão Tổ Sư, tri túc cảm ân, phù hợp bổn hoài tâm từ của Di Lặc Tôn Phật, sửa thói hư bỏ tật xấu, tu tâm dưỡng tánh, hồi phục lại bổn tánh viên giác, tiến bước nữa là thay Trời tuyên hóa, thế Sư tuyên ngôn, độ hóa đồng bào anh em hữu duyên chưa được cầu đạo, đây mới là chân chánh trì dụng Khẩu Quyết, mai sau nhất định có thể nương tựa nguyện lực Phật lực của Di Lặc Tổ
  21. 21. 求道後别忘了三寳與修道  22  Sư và Tế Công Hoạt Phật, Nguyệt Tuệ Bồ Tát tiến cử. Chẳng những lúc tại thế trong tâm luôn luôn là Thiên đàng, thân này sau khi qua đời cũng nhất định có thể với chư Phật chư Tổ gặp nhau trên Lý Thiên. Cho nên, bảo thứ hai Khẩu Quyết có thể hiểu thêm là: Để cho sinh mạng thể xác có giới hạn này trở về bổn lai diện mục nguyên thủy nhất trong Vô Cực Thái Cực, do sinh mạng thể xác này được hòa nhập viên mãn với vạn vật trong vũ trụ mà phản bổn hoàn nguyên, từ phàm tục viên mãn chuyển biến thành Phật, từ đây về sau, sinh mạng không còn “tham, sân, si”, mà là như tên gọi Thánh Danh của Phật Di Lặc, nghĩa là mọi người đều lấy chữ “Từ” làm họ tên, để tỏ ra tâm hoài từ bi vô bờ bến như Phật Di Lặc. Phương thức trì niệm Khẩu Quyết cũng bắt đầu từ tam bảo là nhanh chóng nhất, cũng là phương pháp đơn giản nhất chính là mặc niệm, chỉ là không niệm ra tiếng hoặc viết ra là được rồi. Mặc niệm, trì tụng năm chữ này, chẳng những không trở ngại trong việc đi đứng nằm ngồi, hơn nữa còn trợ lực cho trạng thái tâm linh và sức khỏe của chúng ta được nâng cao, có thể hàng phục vọng tâm tạp niệm, trong lúc chúng ta có nạn, còn có thể cầu xin chư Thiên Thần Phật đả bang trợ đạo để xoay chuyển nguy kịch. Cho nên chúng ta còn gọi là “Thông Thiên Thần Chú”. 3. Bảo thứ ba - Hợp Đồng: Là Thông Thiên thủ ấn hồi hương diện kiến Mẫu nhan.
  22. 22. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  23  Bảo thứ ba gọi là “Hợp Đồng”, từ cổ xưa người tu hành đều có thủ ấn để nhận kí, đương lúc mạt hậu Bạch Dương Kì, lúc chúng ta cầu đạo, Điểm Truyền Sư truyền cho chúng ta, đó chính là đôi tay chắp chéo, là thủ ấn Hợp Đồng. Tiên Phật nói: “Tí Hợi chấp chéo ôm trong lồng ngực, có thể thoát khỏi cửu cửu đại kiếp quan”. Đây là biểu thị, đôi tay thường ngày ôm lấy Hợp Đồng nơi trước ngực, tự nhiên sẽ thâu thúc lại những loạn tâm tạp niệm. Đồng thời cũng tượng trưng khôi phục lại cái tâm xích tử, lại cộng thêm thủ huyền và mặc niệm Ngũ tự chân ngôn, thì có thể tránh kiếp lánh nạn, ý nghĩa sâu hơn nữa là tránh khỏi kiếp luân hồi, không bị vọng niệm quấy nhiễu. Đôi tay con người là đại biểu tất cả sự hiện tượng tương đối, tay trái thuộc thanh, là dương, là thiện sanh, là mặt quang minh; tay phải thuộc âm, là trược, là ác tử, là mặt hắc ám. Cho nên Hợp Đồng đôi tay, tay trái ôm lấy tay phải, hàm ý trong tâm linh con người nên vứt bỏ đi mọi ý thức đối lập và phân biệt, và mọi thứ khởi đầu của ý niệm không tốt, hồi phục lại ý thức bổn lai cho thuần nhiên tuyệt đối. Một số người lúc trầm tư, hay vô tình đôi tay hợp lại tự nhiên, trong lúc này tâm linh dễ dàng bình lặng yên tĩnh, dễ dàng tập trung ý thức, suy xét cũng được sáng suốt hơn, và tự nhiên cũng sẽ tiêu trừ tạp niệm. Hợp Đồng thủ ấn này chẳng những có tác dụng trừ bỏ đi vọng niệm, làm cho tinh thần con người tập trung, cũng giống như “dây anten” vậy, để con người tiếp nhận được mọi thứ tốt đẹp trong đại tự
  23. 23. 求道後别忘了三寳與修道  24  nhiên. Tại vì Hợp Đồng thủ ấn là bàn tay hợp lại, là phương thức đại diện bổn lai thân phận của mỗi con người, đều là con của Chúa tạo vật, là Linh tử, cũng là Phật tử, mọi người nếu có thể thường tồn cái tâm xích tử, tâm ấn và thủ ấn hợp lại, chính là lớn cùng Thiên địa vậy, cũng là ấn kí hiệu sau này trở về cố hương quy căn nhận Mẫu. Phương pháp ôm Hợp Đồng, là đôi tay chắp chéo nơi Tý Hợi, “Tý” “Hợi” là đầu và đuôi của 12 địa chi, Chữ “Tý” 子 và chữ “Hợi” 亥 hợp lại trở thành chữ “Hài” 孩 . Dân gian chúng ta xưa nay tục ngữ hay nói, phàm là người có chuyện vui, thường nói là bồng một đứa bé không biết khóc, thử nghĩ xem đứa bé nào có thể không khóc? Chỉ có ôm Hợp Đồng, đó là đứa bé không biết khóc, còn có thể tiêu tai lánh nạn, mới là việc vui mừng lớn nhất. Vì vậy Hợp Đồng còn gọi là “Tý Hợi quyết”, diệu quyết này là nắm khí số sanh diệt của Thiên địa vào lòng bàn tay, hơn nữa, tu trì có thể siêu Khí nhập Lý trở về Lý Thiên, cho nên còn gọi là “Phiên Thiên ấn” (ấn trở về Trời). Tay ôm Hợp Đồng khấu đầu lễ Phật, nếu có thể sớm tối giữ lấy tâm chân thành, thiên chân hiển lộ, hết sức chăm chú khấu đầu, công phu thủy chung như vậy không ngừng, thì chẳng những trong lúc thắp hương khấu đầu tâm vô tạp niệm, mà trong lúc không có thắp hương khấu đầu cũng có thể thanh tĩnh như thường, không bị vọng niệm quấy nhiễu, thì tự nhiên đạt bổn hoàn nguyên, không còn vướng vào
  24. 24. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  25  sanh tử luân hồi. Ngoài ra, trong lúc tay ôm Hợp Đồng khấu đầu lễ Phật, tư thế đó tựa như tư thế đứa bé còn trong bụng mẹ chưa sanh ra, cúi người cong lưng, Huyền Quan đối Hợp Đồng (“Vô ảnh sơn tiền đối Hợp Đồng”) hàm ý là chúng ta phải quay về cái tâm xích tử, quay về bổn lai diện mục thuần khiết vô nhiễm, tâm xích tử là tâm thuần thiện thuần dương tuyệt đối không chút phân biệt đối đãi, duy chỉ có giữ lấy bổn lai diện mục đó, linh tánh chúng ta mới có thể trở về trong lòng Lão Mẫu.
  25. 25. 求道後别忘了三寳與修道  26  III. Trì dụng tam bảo như thế nào? Tam bảo tu trì là pháp môn thù thắng nhất của Nhất Quán Đạo, sự linh diệu và ứng nghiệm thực tế chứng minh nhiều vô số kể. Cho nên, phàm là đạo thân đã cầu đạo tuyệt đối không thể nào quên, không chỉ là phải ghi nhớ, mà còn phải biết vận dụng như thế nào. Diệu dụng của tam bảo, những người thuộc “tầng giới tiểu” có thể thoát kiếp lánh nạn, những người thuộc “tầng giới trung” là bùa hộ thân lúc trăm tuổi về Trời, những người thuộc “tầng giới thượng” là có thể khế nhập tam bảo, cũng là cốt lõi của thiên kinh vạn điển, là chân truyền của ngũ giáo, đắc được tam bảo tức thì có thể khai ngộ, làm quyến thuộc của Di Lặc, tùy duyên liễu nguyện, thay Trời tuyên hóa, thế Thiên hành đạo, đồng trợ thu viên. Vậy, tam bảo phải sử dụng như thế nào? Nếu như xảy ra hung hiểm bất ngờ, khi sức người không cách nào kháng cự, hay lúc sinh mạng gặp nguy hiểm, ví dụ gặp phải thiên tai nhân họa, hoặc là bệnh cần phải tiến hành phẫu thuật, hoặc đột nhiên bệnh cấp tính… Chỉ cần lập tức để ý niệm tập trung tại Huyền Quan Khiếu, tưởng nơi Minh Sư nhất chỉ nơi đó, đồng thời trong tâm mặc niệm nhiều lần ngũ tự chân ngôn, đôi tay bắt Hợp Đồng, ngón tay khép kín, chắp chéo hợp lại để nơi trước ngực, thành tâm kính ý, tánh tâm thân hợp nhất, chí thành khẩn cầu, hướng chư Thiên Tiên
  26. 26. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  27  Phật báo ra họ tên của mình, sau đó hướng Tiên Phật bẩm báo khó khăn gì mà bạn gặp phải, cầu xin Ơn Trên từ bi xoay chuyển trợ giúp hóa giải, tức được phùng hung hóa cát, gặp nạn hóa lành. Đây là tình huống thường dùng nhất của tam bảo. Nhưng có một điểm cần chú ý là, bạn đã dùng tam bảo rồi, đã thành tâm hướng chư Thiên Tiên Phật cầu xin rồi, thì phải để tâm khẩn cầu buông xuống, việc gì cần giải quyết cũng phải đi giải quyết, không thể một mực ỷ lại, chờ đợi sự trợ giúp hóa giải của Tiên Phật. Thù thắng nhất của cầu đạo chính là đắc thụ Minh Sư truyền thụ tiên thiên tam bảo, vì thế cần hiểu rõ sự ảo diệu của tam bảo, diệu dụng của tam bảo tuy có trợ giúp cho người tránh kiếp lánh nạn, nhưng đó là một sự từ tâm bi nguyện của Tiên Phật Bồ Tát đối với chúng sanh, và ấn chứng sự tôn quý của Thiên Đạo mà thôi. Mà công dụng của tam bảo chẳng phải duy nhất như vậy, cần thiết sử dụng tam bảo hằng ngày, công phu luyện đến thuần thục, mới có thể khế nhập thâm thúy tâm pháp, cũng mới có thể phát hiện trong tam bảo vốn dĩ bao hàm ảo diệu thâm sâu của chân lý, là đúc kết của ngũ giáo kinh điển, là tổng tinh hoa tâm pháp của các giáo Thánh nhân, chẳng những trong lúc gặp nạn có thể sử dụng mà trong lúc bình thường, nếu có thể luôn luôn bảo thủ thì sẽ dần dần nhiếp thụ suy nghĩ rối ren của chúng ta, để cho tạp niệm trong lòng trở về nơi Minh Sư nhất chỉ, lâu ngày công phu thuần thục, thủ như không thủ, niệm như không niệm, quán như không quán,
  27. 27. 求道後别忘了三寳與修道  28  nghĩ như không nghĩ, như vậy tùy duyên bất biến, thì lục căn sẽ được thường ứng thường tĩnh, mai này tức được siêu thoát lục đạo luân hồi, trở về Vô Cực. Bảo thứ nhất - Cách sử dụng Huyền Quan Khiếu: Hai mắt nhắm lại tám phân mở hai phân (người mới học có thể nhắm lại hết), để ý niệm tập trung tại chỗ Minh Sư nhất chỉ, lúc này tức “thủ huyền” “ý thủ huyền quan”. Lúc thủ huyền phải chú ý là, đó là “ý thủ”, chẳng phải “nhãn thủ”, tuyệt đối không thể để hai mắt nhìn nhau chằm chằm (mắt lé), phải để ý niệm - tinh thần quán tưởng Huyền Quan Khiếu, đồng thời còn có thể quán tưởng hơi thở ra vào tại Huyền Quan, giúp cho tập trung ý niệm. Lâu ngày công phu thuần thục rồi, lúc thủ huyền có thể không cần nhắm mắt, để ý niệm chuyên chú việc gì đó, tự nhiên sẽ tiến vào trạng thái thủ huyền. Bảo thứ hai - Sự trì dụng Khẩu Quyết: Trong lúc ý thủ Huyền Quan, thành tâm kính ý, lưỡi cong lên hàm trên, ngậm môi lại, trong tâm mặc niệm ngũ tự chân ngôn ba đến năm lần (nhiều hơn nữa cũng được) có thể giúp cho ý niệm tập trung, đồng thời trong lúc mặc niệm chân ngôn, có thể phối hợp hơi thở ra vào cùng quán tưởng Huyền Quan, trong lúc thở ra, tức thì niệm một chữ hoặc một biến, như vậy đối với thu nhiếp niệm đầu tương đối có thần hiệu.
  28. 28. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  29  Bảo thứ ba - Sự trì dụng Hợp Đồng: Đương nhiên có thể bắt Hợp Đồng trong lúc đôi tay không bị công việc ảnh hưởng, tay phải ở trong, tay trái ở ngoài, ngón tay khép chặt, bắt chắp chéo ở trước ngực hoặc để tự nhiên trên đùi. Ngoài ra, nếu vận dụng tam bảo cùng lúc khấu đầu lễ Phật thì hiệu dụng càng tốt. Nhưng, nếu gặp phải thực sự nguy nạn, trong lúc không kịp sử dụng tam bảo (như lái xe gặp phải tình huống khẩn cấp), nhất thiết không thể cố chấp tay bắt Hợp Đồng hoặc nhắm mắt thủ huyền, lúc đó phải nhờ vào thường ngày thành tâm bảo thủ đối với tam bảo, cùng với Chân Nhân tĩnh tọa tu luyện thuần thục, bởi vì duy chỉ có hằng ngày tương thông cảm ứng cùng chư Thiên Tiên Phật Bồ Tát, bình thường luyện cho được ý niệm tập trung, và sự kiền tâm thành kính hợp với ngũ tự chân ngôn, trong lúc gặp phải thực sự nguy nạn, đương nhiên có thể không cầu chư Phật Bồ Tát cũng tự đến, vô hình hóa giải nguy hiểm. Đây mới là chỗ diệu dụng chân chánh của tam bảo tâm pháp. Tam bảo là Thiên cơ mật bảo, không đúng thời không giáng không đúng người không truyền, từ xưa đến nay thiên cơ không dễ dàng tiết lộ, cho nên không thể nói ra, cũng không thể viết rõ văn tự, như vị trí chính xác của Huyền Quan, ngũ tự chân ngôn là ngũ tự gì, tay bắt Hợp Đồng thế nào… Nếu quên đi tam bảo, cũng không thể hỏi
  29. 29. 求道後别忘了三寳與修道  30  đạo thân hoặc Dẫn bảo sư, càng không thể tiết lộ, chỉ có thể ở trong tiên thiên Phật đường, thắp lên ba ngọn đèn Phật, mới có thể diễn giảng. Tại vì trong tiên thiên Phật đường này, ba ngọn đèn Phật có Phật lực che chở không thể nghĩ bàn, lúc thắp lên đèn Phật, chư thiên Thần Thánh và Tiên Phật lập tức đến đàn hộ pháp, bốn phía Phật đường hình thành một luồng hào quang bao phủ, có thể cản lại không cho bốn phía sơn tinh thủy quái và những đối tượng khác trong giới vô hình không được đắc đạo len lỏi vào nhìn thấy, như thời cổ xưa đơn truyền độc thụ dùng cà sa che phủ. Cho nên thiên cơ nhất định phải ghi nhớ, tuyệt đối không thể tiết lộ, cho dù là người thân như cha mẹ, anh em, vợ chồng cũng vậy, mong muốn đắc thụ tam bảo, duy chỉ có trải qua Thiên mệnh Minh Sư khẩu truyền tâm ấn, nếu không, dù cho biết được danh tướng của tam bảo mà chưa cầu đạo, thì đối với tam bảo cũng không có bất kì tác dụng gì, ngược lại còn trở thành chướng ngại của cầu đạo sau này; người tiết lộ thiên cơ, cũng sẽ chịu cái khổ Thiên khiển lôi chu của lương tâm khiển trách.
  30. 30. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  31  IV. Đừng quên ba vị Sư: Từ xưa đến nay, vì sao “Tu đạo như lông trâu, thành đạo như sừng trâu”? Vì sao người tu đạo nhiều, người thành đạo lại ít? Thực ra nguyên nhân chủ yếu là “Minh Sư nan ngộ” “Chân đạo nan phùng” đấy. Mà chân đạo cần phải dựa vào Minh Sư có Thiên mệnh, chỉ điểm truyền thụ, mới có thể lưu truyền phổ độ. Ngày xưa, chân đạo là đơn truyền độc thụ, cái gọi là “chánh pháp bất truyền lục nhĩ”, nếu không phải người có phước phần căn cơ thâm hậu, tuyệt đối khó gặp Thiên mệnh Minh Sư ứng vận giáng thế mà cầu được đạo. Mấy ngàn năm đến nay, cái gọi là “giáo có ngàn vạn pháp, tông môn một con mắt”, giáo hóa sớm lưu hành đã phổ biến toàn thế giới. Tại sao Chân Đạo lại chưa được phổ truyền rộng rãi như những giáo môn khác đến người hữu duyên? Cũng vì nguyên nhân là Thiên mệnh truyền thừa ngưng đoạn, Minh Sư chưa giáng thế. Hôm nay, chúng ta may mắn gặp được tam kì phổ độ, Thượng Thiên đại khai ân điển phổ độ tam tào, vì giáng xuống Tiên Thiên Đại Đạo này, Ơn Trên lại lần nữa giáng xuống Thiên mệnh, do Tổ Sư, Sư Tôn, Sư Mẫu phụng Thiên thừa vận, tiếp nối minh mệnh của Ơn Trên, vì bàn một đại sự nhân duyên của mạt hậu thâu viên, quảng độ chúng sanh hữu duyên. Cho nên chúng ta sau khi cầu đạo, càng phải ghi nhớ tam bảo của Đại Đạo, là do Thiên mệnh
  31. 31. 求道後别忘了三寳與修道  32  Minh Sư truyền thụ cho chúng ta, cũng duy chỉ có Thiên mệnh Minh Sư này, mới có thể truyền tam bảo tâm pháp mà xưa nay không dễ truyền cho, cũng mới có thể thật sự giúp chúng ta mở ra Huyền Quan bị bụi trần che lấp trùng trùng bế tắc đã lâu, để chúng ta thấy ngay bổn lai chân như. Vì vậy, sau khi chúng ta cầu đạo rồi, trước tiên nên hiểu rõ không được quên “ba vị Sư”, bởi vì nếu thiếu một trong ba vị Sư, tất chúng ta không thể đắc đạo, cho nên, ơn của ba vị Sư không được quên. 1. Đương thời Thiên mệnh Minh Sư Là Bạch Dương tam Thánh: Tổ Sư - tức Di Lặc Cổ Phật chấp chưởng Thiên bàn của thời kì Bạch Dương, phân linh giáng thế kiếp này là Đời Tổ Sư thứ 17 của Thiên Đạo chúng ta, tục gọi là họ Lộ, Thánh húy thượng Trung hạ Nhất. Sanh vào ngày 24 tháng 4 năm Đạo quang thứ 29, đản sanh tại Tế Ninh tỉnh Sơn Đông. Giữa năm Quang Tự được Tiên Phật chỉ dẫn, phỏng cầu Thanh Hư Tổ Sư để đắc đạo, vào ngày 15 tháng 03 Thanh Quang Tự năm 31 phụng Thiên mệnh chưởng Thiên Bàn, phổ độ chúng sanh, nay là Sơ Tổ Bạch Dương, sau khi quy không, Thượng Thiên phong là Kim Công Tổ Sư. Sư Tôn - tức Tế Công Hoạt Phật (thường xưng là Hoạt Phật Sư Tôn), phân linh giáng thế kiếp này là Sư Tôn của chúng ta, tục gọi là họ Trương, Đạo hiệu thượng Thiên
  32. 32. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  33  hạ Nhiên, Thánh húy thượng Khuê hạ Sanh, tự thượng Quang hạ Bích. Sanh vào ngày 19 tháng 07 năm Quang Tự thứ 15, cũng đản sanh tại Tế Ninh tỉnh Sơn Đông, năm 1915 cầu đạo, năm 1930 phụng mệnh. Từ Đạt Ma Tổ Sư đến nay là đời Tổ thứ 18, tức là Bạch Dương nhị Tổ. Năm 1947 vào đêm trung thu tại Tứ Xuyên Thành Đô quy không, Thượng Thiên sắc phong là Thiên Nhiên Cổ Phật. Sư Mẫu - tức Nguyệt Tuệ Bồ Tát, phân linh giáng thế kiếp này là Sư Mẫu, tục gọi là họ Tôn, đạo hiệu thượng Tố hạ Chân, Thánh hiệu thượng Tuệ hạ Minh. Sanh vào ngày 28 tháng 08 năm Quang Tự thứ 21, đản sanh tại Đơn Huyện tỉnh Sơn Đông. Đến năm 1930, cùng Sư Tôn đồng lãnh Thiên mệnh, phổ độ nguyên-thai càn khôn. Vào năm 1975 quy không, Thượng Thiên sắc phong là Trung Hoa Thánh Mẫu. 2. Đại biểu Minh Sư - Là Điểm Truyền Sư: Trung Dung viết: “Đại đức giả tất thụ mệnh” (Người có đức lớn mới lãnh được Thiên mệnh). Sư Tôn và Sư Mẫu gánh vác Thiên mệnh truyền đạo, do chúng sanh vô tận, không cách nào phân thân độ hóa chúng sanh khắp mọi nơi, cho nên ở Thượng Thiên thọ mệnh, được đem “Thiên mệnh” truyền đạo điểm đạo này, đề bạt tuyển chọn người có đức vì đạo hy sinh cống hiến mà lãnh thụ từ mệnh này như Lão Tiền nhân, Tiền nhân đạo cao đức trọng... để đại biểu Sư Tôn Sư Mẫu truyền đạo, xưng là Điểm Truyền Sư.
  33. 33. 求道後别忘了三寳與修道  34  Vì thế, sau khi cầu đạo, đương nhiên không thể quên ơn Điểm Truyền Sư, chỉ điểm thụ kí Tiên Thiên Đại Đạo cho chúng ta, phải cảm tạ ân khai đạo đó. Chúng ta cũng phải hiểu rõ, chúng ta cảm ơn người đó là vì tôn kính “Thiên mệnh” truyền đạo của Điểm Truyền Sư, chẳng phải vị Điểm Truyền Sư điểm đạo lúc đó, để tránh không rơi vào sùng bái cá nhân một cách mù quáng, cùng phân biệt đối đãi hoặc tu đạo nhân tình. Đương nhiên, đối với cá nhân Điểm Truyền Sư, chúng ta cũng nên đáp lại bằng lễ kính trong đạo là tôn Sư trọng đạo, và luân lý đạo trường là thừa thượng khởi hạ, tại vì Điểm Truyền Sư chẳng những là đại diện Thiên mệnh Minh Sư truyền thụ chỉ điểm, còn là tinh thần và trụ cột thực tế khai sáng đạo vụ của đạo trường. Nếu không có Thiên mệnh vô hình của Thượng Thiên hộ trì và sự lãnh đạo hi sinh của Điểm Truyền Sư, đạo vụ rất khó khai sáng đấy, hôm nay chúng ta cũng không thấy được đạo vụ hồng triển, đạo truyền vạn quốc cửu châu rồi. 3. Dẫn Bảo Sư: Phật gia có nói: “Phật có tam bất độ: Người vô duyên không độ, người vô nguyện không độ, người vô tín không độ”. Hôm nay chúng ta dưới tình trạng một chút công đức còn chưa lập, vô công vô đức, mà có thể được nghe Tiên Thiên Chân Đạo hằng cổ chưa truyền này, ngoài ra, là chúng ta lũy kiếp có tu trì, tổ đức che chở, căn cơ duyên phận chín mùi, nhưng khác với quá khứ là, kiếp này tuy
  34. 34. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  35  gặp Đại Đạo phổ truyền, nếu không có sự tiếp dẫn của dẫn sư và bảo sư, tại trước Phật lập nguyện bảo chứng, thì dù cho trên tay bạn có vạn lượng vàng, Điểm Truyền Sư cũng không thể nào đem đạo truyền cho bạn. Nay bởi vì thời kì mạt pháp, đạo và kiếp cùng giáng, Chân Đạo để cứu thiện nam tín nữ hữu duyên, kiếp nạn để thâu thúc những kẻ ác vô duyên, cho nên cần phải có người hữu duyên dẫn độ và người bảo chứng đến tiếp dẫn chúng ta vào cửa Phật cầu đạo, và còn hướng Thượng Thiên bảo chứng chúng ta là thân gia thanh bạch, phẩm tánh đoan chánh, là người tốt có tư cách cầu đạo, bảo sư còn phải bảo chứng cho chúng ta cầu đạo này là chánh đạo, chân đạo, tuyệt đối không phải việc lừa dối chúng ta, còn ở trước Phật lập nguyện bày tỏ, Điểm Truyền Sư mới có thể đem đạo truyền cho chúng ta. Cho nên hai vị Dẫn sư Bảo sư có thể nói là một chiếc thiên cầu của Thượng Thiên tiếp dẫn vô vàn chúng sanh, công ơn này không thể mai một đi, không thể quên đấy!
  35. 35. 求道後别忘了三寳與修道  36  V. Đem đạo vào cuộc sống: A. Tu đạo không tách rời cuộc sống thường ngày. “Cầu đạo” là vì muốn chúng ta hiểu ra bổn lai diện mục sanh từ đâu đến, chết đi về đâu, cùng được siêu sanh liễu tử, mục tiêu tối cao là trở về cố hương Lý Thiên; sau khi cầu đạo còn phải “học đạo”, đó là bài tập tiến một bước, để chúng ta hiểu rõ ý nghĩa và giá trị hiện thực của mạng sống con người, để bồi dưỡng nhân sinh quan, giá trị quan và thái độ tích cực trong đời sống cho chính xác, để chúng ta qua một cuộc sống đầy đủ hơn, chẳng phải như trong ấn tượng một số người là người tu đạo đều phải rời xa trần thế, thoát tục, không dòm ngó đến cuộc sống nhân gian, đó là việc làm tiêu cực bi quan và lẫn tránh hiện thực. Sau khi “học đạo”, càng phải “tu đạo”. Ý nghĩa của tu đạo: 1. Là sửa lại quan niệm giá trị và hành vi của mình cho đúng, loại trừ đi thói hư tật xấu và cá tánh ham muốn không tốt; 2. Nghiên cứu chân lý chánh đạo, ngộ ra liền thực hành theo, và tiến bước nữa là ảnh hưởng người khác, bước thêm là tiếp dẫn người ta cầu đạo. Tại vì, quan điểm giá trị của chúng ta nếu có chỗ lệch đi, lúc phải đối mặt cuộc sống muôn màu muôn vẻ, thường là phiền não không dứt; tiến
  36. 36. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  37  thêm nữa mà hành vi có chỗ sai lệch, ắt sẽ tạo thành tội ác, để lại mối hại cho nhân gian, lương tâm sẽ càng không yên. Tiến thêm một bước mà nói, trong thời kì mạt pháp này, người hữu duyên kiếp này đắc được đạo, không cần xuất gia rời bỏ trần thế, ẩn vào không môn, càng không phải là hành vi kì dị khác biệt với người phàm, mà là phải tích cực đem Chân Đạo này hòa vào trong cuộc sống, nhất là cương thường luân lý, là văn hóa tinh túy của nhà Nho: ngũ luân bát đức, tam cương ngũ thường, v.v… cho thời đại ngày nay có được giá trị và ý nghĩa, sửa đổi quan niệm tư tưởng bị ảnh hưởng bởi văn hóa Tây phương mà biến chất, để cho cuộc sống đi vào quỹ đạo nhân luân đạo đức, về mặt nhỏ là làm người đời nay đường đường chính chính không ưu sầu không lo âu, về mặt lớn là có thể chỉnh đốn trật tự nguy kịch trong thế giới, vậy mới là người tu đạo hiện đại hóa. Bởi vậy, tu đạo có thể cho chúng ta cuộc sống tâm an lý đắc, ngay thẳng trong sạch, dưới sự dẫn dắt của chân lý Đại Đạo, mỗi một vai diễn thích hợp nhất của chúng ta đều phải diễn cho tốt, ở trong cuộc sống làm tròn trách nhiệm, để trong mạng sống được thêm vào ánh quang, kỉ lập lập nhân, kỉ đạt đạt nhân, để cho sinh mạng được đầy đủ ý nghĩa, để cho cuộc sống thoải mái tự tại, an lành vui sướng. Cái nhìn cao hơn nữa, là mục đích của tu đạo cũng phải dựa vào thân giả này để tu luyện tự tánh của chúng ta,
  37. 37. 求道後别忘了三寳與修道  38  để cho tâm linh được thấm nhuần đến thuần khiết, khôi phục lại đặc tánh cho thuần linh. Cho nên, ngoài cuộc sống thực tế ra, tu đạo càng phải xem trọng về tầng giới linh tánh. Nếu như linh tánh càng được thanh minh, đương nhiên có thể làm cho bệnh tình thân xác thay đổi. Cũng giống nhau nếu như tâm linh không nho nhã, túi da cũng sẽ là thô đấy; nếu như thân xác yếu đuối không chịu nổi, mạng cũng khó giữ được, thì làm sao tu đạo để cho linh tánh được đề thăng đây! mà chỉ rèn luyện một mặt tâm linh. Chẳng thà hai thứ phối hợp dựa vào nhau để tu, càng có thể tăng tốc tu trì, để cho một kiếp tu một kiếp thành, giúp ngắn lại thời gian trong quá trình khôi phục bổn lai diện mục. B. Phương pháp tu luyện khấu đầu lễ bái: Phương pháp tu trì sau khi cầu đạo, một số chú trọng nhiều ở sự trì giới hữu hình, bố thí, độ người, làm việc thiện, in sách thiện hoặc đọc tụng trên kinh văn, nếu có thể đi sâu hơn nữa dựa vào tam bảo tâm pháp, vận dụng vào trong cuộc sống, là càng có thể phát huy được những điểm bình dị và ảo diệu của đạo, tam bảo tâm pháp này cũng là phương pháp của khấu đầu lễ bái thường ngày: động tĩnh hợp nhất, tánh tâm thân hợp nhất, tam bảo hợp nhất, đây là một thứ pháp môn tu luyện thượng thừa. Phương pháp tu đạo này, ngoài rèn luyện tâm tánh để tầng giới linh tánh
  38. 38. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  39  được nâng cao, còn dùng rèn luyện để phụ trợ cho sức khỏe tốt hơn, có thể khiến người sức khỏe vốn suy nhược, người ý chí không kiên cường, được chuyển từ yếu đuối trở thành mạnh mẽ, khôi phục lòng tin đối với nhân sanh, xuất tiến cho linh tánh trưởng thành, đạt đến mục đích bên trong thanh tĩnh thuần chân viên mãn và bên ngoài thân thể khỏe mạnh. Pháp này không có sự lý luận phức tạp, hoàn toàn là sự sắp xếp diệu kì của Chúa tạo vật, dựa vào cấu tạo tâm sinh lý tự nhiên của con người mà truyền xuống pháp môn tu luyện tối cao, tự tự nhiên nhiên, người người có thể hành trì, có thể thực hành, nguyện hành, là phương pháp tu luyện tuyệt đối không có bất kì tác dụng phụ. Phương pháp và yếu tố của khấu đầu lễ bái, trước tiên cần thả lỏng các bộ phận khớp của cơ thể, để cho toàn thân cảm giác không có chút phụ lực, đem tất cả tạp niệm trong tâm cũng vứt bỏ đi. Sau khi chờ thân tâm hoàn toàn thả lỏng, ý thủ Huyền quan, để toàn thân tinh khí thần và ý niệm đều tập trung tại nhất điểm, sau đó chiếu theo tư thế quỳ lạy trên bái đệm, đôi tay bắt nhau đặt trên bái đệm, bộ đầu đưa lên đưa xuống khấu đầu lễ bái tự nhiên. Lúc khấu đầu, quan trọng nhất chính là ‘đầu’ khấu không phải ‘tay’ khấu, bộ đầu cần thiết cử động lên xuống, không phải chỉ dùng tay để vỗ động bái đệm. Đôi tay ôm hợp đồng nhẹ nhàng đặt trên bái đệm ở một vị trí cố định, hai đầu gối cùng nhau chóng đỡ thành tư thế quỳ lạy, để
  39. 39. 求道後别忘了三寳與修道  40  lực chóng đỡ đặt trên hai đầu gối; đôi khuỷu tay giữ thoải mái tự nhiên, chớ trở thành trạng thái cứng đơ, sau đó, bộ đầu cử động lên xuống khấu lạy. Còn về phần khấu đầu, mỗi một người dựa vào khoảng rộng cảm thấy thoải mái cho mình, là rất dễ tiến vào cảnh giới quên ngã. Nguyên do bởi vì thân thể thả lỏng, trong lúc bộ đầu cử động khấu lạy lên xuống, vị trí phụ lực là ở bộ cổ và bộ eo. Cũng nhờ ở bộ cổ và bộ eo phụ lực, mà bộ đầu phối hợp cử động khấu lạy, bộ eo trở lên và cột sống sẽ sản sinh ra một luồng sức mạnh co động hướng lên trên, theo đà tự nhiên hít vào thở ra, cùng với lồng ngực lúc co lúc nở, chẳng những lượng hít thở tăng thêm và sẽ càng đi sâu vào lồng ngực, đem ô trược của âm khí bên trong cơ thể bài tiết ra, sẽ hít vào càng nhiều không khí trong lành, do tốc độ tuần hoàn của khí huyết thúc đẩy cả toàn thân, làm toàn bộ lục phủ ngũ tạng nhận được luồng khí chậm rãi mà hoạt động mạnh lên. Hơn nữa, phương pháp khấu đầu lễ bái này ít nhiều đối với tâm linh được đề thăng và công hiệu về sức khỏe, hoàn toàn phải xem mỗi một người trình độ tập trung ý niệm mà định trong khi khấu đầu. Nếu như có thể hoàn toàn không có tạp niệm, thậm chí luôn cả hít thở và tất cả những thứ bên ngoài đều hồn nhiên vô tri, đạt tới cảnh giới quên đi chính mình, thì trong tự nhiên hình thành linh tánh được đề thăng. Nếu có tạp niệm vọng tưởng, thì công hiệu ấy tự nhiên sẽ giảm bớt đi.
  40. 40. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  41  Bởi vậy, trong lúc khấu đầu lễ bái, tốt nhất đem mọi thứ trước đó trong ngày từ thân khẩu ý thể hiện ra, làm một phen kiểm thảo, phản tỉnh sám hối cho triệt để, để bóng âm trong thân tâm ô uế ô nhiễm tẩy trừ cho sạch sẽ, rồi lại bắt đầu lễ bái khấu đầu, tự nhiên hiệu quả này sẽ khác nhau. Nếu như niệm đầu cứ khởi lên không cách nào tập trung, và trong lúc khởi nhiều tạp niệm vọng tưởng, lúc đó có thể dụng tâm mặc niệm Ngũ tự chân ngôn, hoặc là Thanh Tĩnh Kinh, Tâm Kinh cùng với các kinh văn khác đều được, vả lại toàn tâm toàn ý để ý niệm quán trú tại Huyền quan nhất điểm, một chữ khấu đầu một cái, thời gian lâu rồi, ý niệm sẽ trở nên dễ dàng tập trung hơn, hiệu quả này cũng tương đối thấy rõ. Ngoài ra, trong lúc lễ bái cũng có thể một mặt khấu đầu, một mặt đối với khuyết điểm sai lầm của thân tâm ngôn hành trong quá khứ và hiện tại, và tương lai như thế nào để thay đổi, làm một phen phản tỉnh kiểm thảo cho có hệ thống, nhằm diệt đi những suy nghĩ lung tung, để cho tâm không dẫn đến tán loạn phóng ra ngoài. C. Tham dự Thánh nghiệp cứu thế của đạo trường: Ngoài siêng năng lễ bái khấu đầu ra, sau khi cầu đạo cũng phải tham gia vào hàng ngũ học đạo tu đạo nhiều mặt, bởi vì sáng tạo hoàn cảnh tu đạo cho mình là tương đối quan trọng đấy. Dưới đây chỉ đề ra vài điểm để tham khảo:
  41. 41. 求道後别忘了三寳與修道  42  1. Tham gia lớp nghiên cứu đạo lý: Cái gọi là “Đạo đại lý vi”, chân lý là vô cùng vô tận, muốn hiểu sâu xa sự thù thắng và tôn quý, thì cần thiết học tập nhiều mặt và tham gia nghiên cứu. Đạo trường vì giúp đỡ cho đạo thân vươn cao hơn, đều có mở ra tầng lớp nghiên cứu đạo lý khác nhau, như mở ra lớp nghiên cứu cơ sở (còn gọi là lớp “minh đức”) các nơi, sự thù thắng của pháp hội là Trời người cùng làm, và các lớp bồi huấn nâng cao để lý niệm đạo học được thâm sâu (các đạo trường lớp nghiên cứu tên gọi không giống nhau, như lớp Tân Dân, lớp Chí Thiện, lớp Bồi Đức, lớp Lệ Đức… trình tự các lớp có tên gọi khác nhau), cùng với lớp kinh điển… từ cạn đi vào sâu, từ rộng đi vào cốt lõi, đem đạo hòa vào trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, để cho mình trở thành một người chân chánh có đạo. 2. Nghiên cứu đọc sách đạo: Sau khi cầu đạo nên nghiên cứu đọc nhiều sách đạo, nhờ cái thấy cái nghe mà được tăng thêm trí tuệ. Tại vì lộ trình tu đạo của Thánh hiền xưa kia đều là tấm gương tốt nhất để chúng ta tham khảo tu trì bản thân. 3. Thường xuyên về Phật đường: Phật đường là nơi tốt nhất để học đạo tu đạo, ở Phật đường cũng có thể thông qua học tập Phật quy lễ tiết, học theo sở trường của những tiền hiền trong đạo, lấy quy tắc
  42. 42. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  43  giới luật thân tâm, học tập khiêm tốn và hạ cái tâm xuống, dần dần thâm nhập vào mùi vị thật sự của đạo. 4. Tham gia hoạt động liên kết gắn bó: Đạo trường có đôi lúc tổ chức một số hoạt động liên nghị, như thăm viếng đạo thân, giao lưu, leo núi, bữa cơm cắm trại, đêm hội trà họp mặt… để tăng thêm tình cảm gắn bó giữa nhau, chia sẽ tâm đắc của tu đạo. 5. Sắp xếp bài học tu hành cho mình: Thông thường người mới cầu đạo, bước khởi đầu đối với “Đạo”, đều chưa có cảm giác gì, chưa cảm thấy được đạo có điểm tôn quý hoặc thù thắng gì, hơn nữa, cũng bởi vì đạo là bình thường đơn giản, cầu đạo rồi cũng chẳng phải nhất định sẽ có thay đổi hoặc cảm ứng đặc biệt gì, mọi thứ cũng bình thường, cho nên cũng sẽ xem nhẹ lơ là sự quan trọng và cần thiết của tu đạo. Nhưng Sư Tôn từng nói: “Tri nhi bất hành, đạo phi ngã hữu”1 , nếu sau khi đắc đạo chúng ta không đem ý nghĩa và lý niệm cần thiết học đạo tu đạo cho triệt để hiểu rõ, đem đạo hành ra thực tiễn trong cuộc sống, thì cũng khó cảm thấy hứng thú trong tu hành, làm hỏng đi nhân duyên thù thắng của cầu đạo. Bởi vậy chúng ta nên dựa vào tình trạng sinh hoạt của mình, sắp xếp bài tập tu hành cho thích hợp, để tâm được tinh tấn và lý niệm tu đạo của chúng ta được tăng cường, mới có thể (1) Tạm dịch : Biết mà không hành, chẳng phải mình có đạo
  43. 43. 求道後别忘了三寳與修道  44  chân chánh thể ngộ sự tôn quý và chân thật của đạo. Bài tập tu hành kiến nghị tại đây đại khái chia ra 2 môn học là: cần tu và chọn tu, sơ lược như sau: a. Cần tu: Cái gọi là bài tập cần tu của tu hành, chính là mỗi một vị có tâm học đạo, người đó cần phải có đề tài tu trì. Nội dung này kiến nghị như sau: - Phản tỉnh sám hối: Tăng Tử nói: “Ngô nhật tam tĩnh ngô thân”2 . Nói đến tu hành, nếu như không có công phu phản tỉnh chính mình, sẽ không biết được cái lỗi cái sai ở chỗ nào, không biết dựa vào đâu mà tu. Nếu sau khi phản tỉnh mà chưa thể sám hối, thì không dễ nảy sinh quyết tâm sửa lỗi. Cho nên, phản tỉnh và sám hối thực ra là một thể. Mà việc phản tỉnh và sám hối không phân thời gian nào. Ở trong cuộc sống, chúng ta phải học biết luôn luôn chú ý niệm đầu và ngôn hành cử chỉ của mình, hễ là có chỗ không thích đáng, đều phải ngay lập tức tĩnh tâm hối lỗi; nếu không thể hồi quang phản chiếu ngay thời khắc đó, ít ra cũng phải mỗi ngày trước khi ngủ, bình tâm tịnh khí, tay bắt hợp đồng, quỳ hoặc nằm ở trên giường, tâm hướng Tiên Phật bày tỏ cái lỗi sai trong ngày hôm đó, cầu xin xá tội, cầu xin Tiên Phật từ bi chứng cho, sau này quyết không tái phạm. Nếu có thể làm theo như vậy, lâu ngày công phu (2) Mỗi ngày phản tỉnh mình ba việc: 1. Làm việc cho người có bất trung không? Giao tiếp bạn bè có giữ chữ “Tín” không? Những gì học được do thầy dạy có ôn lại không?
  44. 44. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  45  thuần thục, trong lúc bình thường vọng tâm có chút khởi dậy, cũng có thể lập tức tự giác mà hàng phục rồi. - Y giới mà hành: Mạnh Tử nói: “Không dựa vào khuôn phép, không thể nào trở thành vuông tròn”, cho nên cần phải học tập Phật quy lễ nghi cơ bản trong đạo và quy giới của các giáo Thánh nhân, mà chiếu theo đó cho sự tu trì. Đối với người mới học đạo, góp ý một nguyên tắc đơn giản để tham khảo: “Những việc không thể để người biết, tuyệt đối không làm; những sự việc không thể làm, kiên quyết không nghĩ”. Nếu chúng ta làm những việc gì, thấy trong tâm bất an, thấy trong lòng hổ thẹn, vậy thì không nên đi làm, ngay cả cái nghĩ cũng đừng nên nghĩ, có lẽ như không có ai định tội chúng ta, nhưng tâm linh của mình đã bị ô nhiễm, trên con đường tu hành sẽ gặp sự chướng ngại cực lớn. b. Chọn tu : Có thể dựa vào cá nhân mỗi người tự sắp xếp thời gian thoải mái. - Đọc sách: Mỗi ngày nghiên cứu đọc sách Thánh huấn nửa giờ hoặc một giờ. - Khấu đầu: Thường về Phật đường thành tâm kính ý khấu đầu lễ bái Thánh Hiền Tiên Phật, tự nhiên vọng tâm tạp niệm sẽ tự lắng đi, tịnh hóa tâm linh, sẽ dần dần trừ bỏ tập tánh tự cao tự đại, và còn bồi dưỡng mỹ đức khiêm cung.
  45. 45. 求道後别忘了三寳與修道  46  - Thường hát thiện ca : Thiện ca là từ huấn của Tiên Phật từ bi khai thị, thường hát thiện ca có thể thể hội tiếng lòng của Tiên Phật và cũng là một cách dưỡng tánh vui vẻ thư thái, có thể cảm chiêu thiện thần tập hợp như mây, để nơi ở của chúng ta càng thêm tường hòa. - Hành công lập đức: Cổ nhân nói: “Nhân gian vô bất trung hiếu Thánh, Thượng Thiên vô vô công đức thần”(3) . Người có đại công đức, có thể tiêu đi oan nghiệp, có thể tránh qua tai nạn, Đạo quả tất tinh tấn. Đặc biệt, nhân loại chúng ta tại thế đã lưu lãng luân hồi sáu mươi mấy ngàn năm, những thứ ác nghiệp tạo ra cao như núi, sâu như biển, muốn tu thành chánh quả hoặc là tế thế cứu người, trước tiên cần phải hóa giải oan trái như núi trong lũy kiếp của mình, mà muốn tiêu oan giải nghiệt, ngoài bản thân phải siêng năng tu tập để bồi dưỡng “nội đức”, thì càng phải làm nhiều việc tế thế lợi nhân, không được dừng lại để không ngừng tích lũy “ngoại công” cho mình. Với người mới học đạo mà nói, dưới đây là cách đơn giản để hành công lập đức: . Đến Phật đường giúp làm việc đạo: Phật đường là nơi quan trọng cho chúng sanh học đạo tu đạo, cần phải có nhiều nhân lực tham gia và hộ trì. Chỉ cần mỗi người thời gian cho phép, đều có thể đến Phật đường tự động tham gia (3) Nhân gian không có Thánh nhân không trung hiếu Trên Trời không có vị Thần không công đức.
  46. 46. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  47  làm những công việc vặt, ví như thu dọn hoàn cảnh, lau chùi đèn Phật, chiêu đãi và việc bếp núc, sắp xếp văn thư, an bài giao thông, tiếp đưa nhân viên… đều là trực tiếp tham gia vào Thánh nghiệp hoằng pháp lợi sanh tại Phật đường trong việc cứu độ chúng sanh. . Độ hóa thân hữu: Tục ngữ nói: “Cứu một mạng người hơn xây bảy cấp phù đồ”, mà hôm nay chúng ta độ người cầu đạo, không chỉ là cứu thể xác của họ thôi, mà còn cứu linh tánh của họ thoát khỏi bể khổ sanh tử, miễn đi kiếp luân hồi, vả lại cũng cho cả tổ tiên nhờ được ánh quang. Cho nên độ người công đức lớn biết bao, là không thể nghĩ bàn. Vì vậy, khi bạn cảm nhận được cái tốt của cầu đạo, thì đừng quên đi phải độ hóa họ hàng bạn bè đến Phật đường cầu đạo, để họ cũng được chia sẽ sự vui sướng đắc được tam bảo. . Trợ in sách thiện hoặc bố thí: Tục ngữ nói: “Thiện tài nan xả(4) ”. Do vậy, có thể bố thí hoặc trợ in sách thiện, để giúp ích cho chánh pháp lưu truyền và tuyên dương đạo nghĩa, để có thể khởi phát nhân trí, phong thái của xã hội đi vào nề nếp, đều là công đức chẳng phải nhỏ. . Cứu cấp cứu nạn: Ngoài làm việc Phật sự ra, người tu đạo trong lòng cần phải luôn tồn tâm từ bi, quan tâm xã hội, làm nhiều việc thiện, cứu nạn tế cấp, phải lấy tinh thần hi sinh phụng hiến đi phục vụ chúng sanh, để một luồng (4) Tiền làm việc thiện khó bỏ ra.
  47. 47. 求道後别忘了三寳與修道  48  thanh khí này được chảy vào trong xã hội, sau này mới có thể gầy dựng lên nền tảng Tịnh Thổ nhân gian. Sự kiến nghị phương pháp tu hành trên đây, đều là pháp môn đơn giản nhất trong học tập tu trì tự nhiên. Bởi vì “Đạo” vốn tự nhiên, cái gọi là “Tu Đạo”, nói một cách nghiêm khắc hơn, cũng chỉ là khôi phục lại bổn lai chính mình mà thôi, tìm lại cái tâm bổn lai đó, cũng chỉ là ngay trong nhất niệm mà thôi. Cho nên nói tu đạo, kì thực chẳng khó khăn, chỉ cần ở trong cuộc sống thường ngày, đem tinh thần của Đạo thật sự phát huy ra là được rồi. Thời kì Bạch Dương, người tu đạo là tại gia xuất gia, tại gia tu hành, không cần phải thoát ly xã hội quần chúng mà đến thâm sơn cùng cốc bế quan khổ tu. Tuy nói là “tiên đắc đạo, hậu tu đạo”, nhưng cũng phải đối với ý nghĩa và giá trị trong thời đại này nghiên cứu một chút để biết tu hành, tiến thêm nữa là đem đạo thực tiễn hành ra, mới có thể bước trên con đường tu đạo được thuận lợi vui vẻ. Cho nên, bạn ơi! Trong lúc bạn vì tương lai sự nghiệp giao tế bôn ba, xin đừng quên đi cũng phải vì linh tánh mình mà dụng tâm nhiều hơn, đừng đến lúc sắp với nhân gian nói câu tạm biệt, mới phát hiện ra sinh mệnh của mình hình như không chút ý nghĩa gì, vậy là quá muộn màng rồi.
  48. 48. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  49  VI. Lợi ích của tu đạo - Câu chuyện thực tế: Thực ra, cầu Đạo tu Đạo có cái gì tốt? Làm người thời đại ngày nay, trong thế giới cuộc sống rối bời gào thét và tranh đấu, rốt cuộc phải dùng biện pháp nào để lòng người không sợ hãi và tự tại đối mặt khi thiên biến vạn hóa, và dư sức tung hoành trong khoảng thời gian biến hóa kì ảo vô thường. Cầu Đạo! Duy chỉ có cầu Đạo! Sáu bảy chục năm nay, toàn thế giới đã có mấy trăm ngàn người ấn chứng cho việc cầu Đạo đắc đạo tu đạo có hữu ích đối với nhân sanh. Sự phiền não đau khổ của nhân loại là đến từ nguồn gốc không thể “làm chủ nhân của chính mình”, nguyên nhân là không biết ngọn nguồn từ chân thật bên trong của tự thân, và sở hữu khả năng tiềm lực sung mãn do Thiên phú, và tràn đầy tất cả khả năng chân thực trong sinh mạng bản thân, mà không cách nào nắm lấy vận dụng khai thác thêm. Cầu đạo, đơn giản mà nói, chính là sự truyền thừa chỉ điểm của Thiên mệnh Minh Sư, và lễ nghi Thần Thánh của “Thiên nhân hợp nhất”, để pháp môn giải thoát bất khả tư nghị này, chúng ta lũy kiếp tu hành mới đắc được, kiếp này được nhiếp thụ lại trong giây phút cầu đạo, truyền thụ cho người cầu đạo, mở ra cửa chánh của linh tánh tuệ mệnh bị bẩm tánh thói hư tật xấu trong lũy kiếp che lấp, để chúng ta vốn có diệu trí tuệ và tiềm năng vô hạn Thiên phú sẽ tự nhiên dần dần thể hiện ra ngoài; nếu thành tâm hơn, từ nơi
  49. 49. 求道後别忘了三寳與修道  50  Minh Sư điểm hóa mà hạ công phu tu trì, học tập giác ngộ sự tồn tại của trí tuệ sinh mệnh bên trong, tìm hiểu hàm nghĩa chân thật về sự kết hợp giữa mình và vũ trụ, thì “đời người” sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. Vầng sáng của sinh mạng cũng sẽ được phát huy dưới niềm vui “mọi việc thuận ý” trong cuộc sống hằng ngày. Không chừng “pháp môn giải thoát” vượt khỏi những lý giải thường thức này lại không được nhiều người cảm nhận ra. Nhưng, sự đề thăng của tầng giới sinh mệnh, cũng đều là từ trong cuộc sống thường ngày từng chút thể hội và tích lũy, cho nên, lợi ích và thù thắng của cầu đạo tu đạo, tất là trong cuộc sống thường ngày bạn và tôi có thể thể ngộ và cảm nhận ra mới là thực tế. Ví như một vị đại sư thiền tông đã nói: “Thế nào là tu đạo, thật thà ăn cơm, thật thà ngủ, đó là tu đạo”. oo0oo Câu chuyện thứ nhất: Lâm đàn chủ là một vị càn đạo khoảng 30 tuổi, quá khứ là người tự cho mình là có tinh thần mạnh mẽ vượt trội, là một thanh niên có tương lai, có thể chịu trách nhiệm chính mình, tất nhiên là không kém tài năng. Do vậy, tuổi trẻ cũng đã có năng lực thành tựu trên sự nghiệp. Nhưng, cá tính chủ nghĩa “gia trưởng”, bốn năm trước cũng không đem lại cuộc hôn nhân viên mãn; bởi vì người vợ cũng phải đi làm lo kế sinh nhai, còn phải chăm sóc bé gái mới
  50. 50. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  51  chào đời, nhưng lúc đó Lâm đàn chủ chưa cầu đạo, lại một mực chỉ lo cho sự nghiệp, nên vừa mới đầu tư cùng bạn bè, không chút màng đến người vợ ban ngày đi làm, ban đêm cực khổ chăm sóc con nhỏ quấy khóc. Chẳng những như vậy, đối với người mẹ già ban ngày thay họ chăm sóc con nhỏ và gia đình, Lâm đàn chủ cũng chưa từng có chút cảm ơn, từ nhỏ có cá tính mạnh mẽ, anh ta lúc đó không biết thế nào gọi là cảm ơn và hiếu thuận. Cho đến có một ngày… “Tìm tôi kêu đi cầu đạo, lúc đầu chẳng phải là vì tình người khách hàng hay sao! xem trên mặt làm ăn mua bán với nhau thì tôi mới đi, ngược lại tôi cũng không phải là người hoàn toàn vô thần luận”. Song, nói cũng lạ kì, anh ta lại nói: “Sau khi tôi cầu đạo rồi, khoảng ngày chủ nhật tuần lễ thứ 2, buổi tối có một người bạn bè khách hàng kêu tôi đi uống rượu, nếu như bình thường, tôi không đợi tiếng thứ hai là đã đi rồi, nhưng hôm đó tôi lại trả lời “Không được, tối nay tôi phải dẫn mẹ và vợ tôi ra ngoài ăn cơm”, mà thực ra trước đó trong lòng tôi không có dự định này, cũng chẳng phải trước đó nói với gia đình cùng nhau đi ăn cơm, nhưng ngay lúc đó lại thoát ra câu nói này”. Từ lúc đó trở đi, Lâm đàn chủ lại thêm một lần cảm nhận được sự vui vẻ cả nhà cùng nhau đến quán ăn; cũng đêm hôm đó, người vợ giải bày nỗi buồn khổ ngấm ngầm chịu đựng trong lòng đã lâu không muốn nói ra, Lâm đàn chủ là một người có tính chủ nghĩa “gia trưởng”, cá tính đó
  51. 51. 求道後别忘了三寳與修道  52  chẳng hiểu sao nay cảm thấy hổ thẹn, trong lòng chợt dấy lên sự sám hối, “Tôi không biết phải phản ứng như thế nào đối với sự oán trách của vợ. Tôi không nói gì cả, chuyển mình qua, lại chẳng hiểu vì sao mà rơi nước mắt, lúc đó hình như tôi mới cảm nhận được thực ra vợ mình còn vất vả hơn mình nhiều.” Một tháng sau, anh ta tham gia 3 ngày pháp hội, bài “Nhân Sanh Chân Đế”, “Hiếu Đạo”, “Nhân Quả Báo ứng và Tiêu Oan Giải Nghiệt”, mấy bài này làm cho tâm linh của anh ta bị những cú sốc và rung động trước giờ chưa hề có. Bởi vì đêm hôm đó, hồi tưởng lại mỗi một lời nói của giảng sư trên giảng đài, trong lòng anh ta tự mình phê phán, anh ta ngẫm nghĩ lại mục tiêu và trọng tâm của cuộc sống; anh ta bắt đầu phát hiện người mẹ già hiền từ suốt đời âm thầm vì anh ta bỏ ra bao công sức, thì ra luôn luôn bảo vệ anh ta (bao gồm số tiền đầu tư mua bán, phần lớn tiền đầu tư đều đến từ người mẹ), anh ta bắt đầu có thể cảm nhận được tâm trạng của người khác, đó là một điều hưởng thụ; anh ta bắt đầu thích về nhà ăn cơm, bế con, thậm chí lúc rãnh thích dẫn người nhà cùng nhau đến Phật đường nghe đạo lý! “Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, bạn có tài lắm chăng nữa, giỏi lắm đi nữa, cũng chẳng qua là như vậy thôi. Hơn nữa, sự nghiệp của tôi căn bản chỉ là một công ty nhỏ, giám đốc tôi đây đến công ty khác, có thể
  52. 52. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  53  không bằng cả quản đốc, tôi có gì đáng để tự phụ đây?” “Điều này do giảng sư ở Phật đường nói tôi hay, tôi cảm thấy rất có đạo lý”, bắt đầu biết được hạ cái tâm xuống và hiểu được sự thiếu sót của mình, khiến cho Lâm đàn chủ có tấm lòng săn sóc và quan tâm. Anh ta cũng không rõ vì sao chính mình có sự thay đổi như vậy, hỏi một số đạo thân trong đạo trường, người ta đều nói với anh ta, đây chính là ích lợi của cầu đạo, là sức mạnh của đạo trên thân anh ta làm sự ấn chứng tốt nhất. Hiện giờ trong gia đình anh ta đã thiết lập Phật đường, cả nhà ngày ngày đều tắm gội trong từ quang của Tiên Phật. giống như anh ta nói “Nhân gian Thiên đàng” tại đâu đây? đến nhà anh ta xem sẽ biết thôi! oo0oo Câu chuyện thứ hai: Trương tiểu thơ, trước đây cô ta làm trong công ty quảng cáo ai cũng biết tiếng là “băng sơn mỹ nhân”. Lúc đó cô ta làm chức vụ thư kí, mỗi ngày đều phải đối mặt rất nhiều vấn đề với đồng sự, thêm nữa còn phải ứng đối sổ sách của công ty. Công việc có thể nói là tương đối bận rộn, còn phải thường xuyên tăng ca đêm, có thể cảm nhận được áp lực công việc rất lớn. Thêm nữa, bản thân cá tính vốn dĩ hướng về nội tâm, ít khi chủ động trò chuyện với người khác, lại nữa, vì ngoại hình cô ta cũng không tệ, tuy luôn luôn giữ khoảng cách với người khác, nhưng ít ra ở trong mắt đồng nghiệp vẫn còn có thứ đẹp mông lung, cho nên
  53. 53. 求道後别忘了三寳與修道  54  mới được phong hiệu là “băng sơn mỹ nhân”. Nhưng lại là “nhân vật đi đầu” bị các đồng nghiệp trình chủ quản nói là thái độ công việc phải kiểm điểm lại. Vấn đề của cô ta chính là quản giao với người không được tốt, thật ra bản thân cô ấy cũng rất rõ, cũng rất muốn cải thiện, nhưng vì tính cách cao ngạo lạnh lùng luôn đề phòng người khác, dù cô ta đã xem nhiều sách về cải thiện quan hệ giữa người cũng không hữu dụng. Có một ngày, vì nhà họ hàng thiết lập Phật đường, cô ta cùng người nhà đi chúc mừng, tình hình lúc đó không hiểu gì nhưng cũng cầu được đạo. Nhưng Trương tiểu thơ sau khi cầu đạo cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt, vẫn như bình thường. Cho đến một ngày, dẫn bảo sư của cô ta cũng chính là người bà cô đã thiết lập Phật đường, đến kêu cô ta đi Phật đường nghe lớp, (dù sao ấn tượng đối với Phật đường cũng không tệ, và không có bận gì khác, nên đi theo). Kết quả, lớp Minh đức của Phật đường hôm đó giảng lại chính là đề tài “Như thế nào đột phá chướng ngại của bản thân, mở ra cho thành công quan hệ giữa người” thật là đúng vị! Trương tiểu thơ nghe tới say sưa, câu nào cũng là đạo, cô ta xem qua rất nhiều sách về cách quản giao với người, chính là không tìm được điểm nào có thể thay đổi chính mình. Nhưng đêm hôm đó ở Phật đường nghe đạo lý, giảng sư nói sau khi cầu đạo phải thường dùng “tam bảo”, trong vô hình có thể thay đổi thói hư tật xấu của mình, vả lại còn rất tỉ mỉ nói cho mỗi một đạo thân phải sử dụng tam
  54. 54. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  55  bảo như thế nào. Từ đó trở đi, Trương tiểu thơ thí nghiệm xem coi, tranh thủ trước khi ngủ học tập “Chân Nhân tĩnh tọa” 5 đến 10 phút, hơn nữa, bắt đầu hiểu ra sự quan trọng của việc quan chiếu và phản tỉnh chính mình. Trải qua sử dụng tam bảo “Thủ huyền, mặc niệm Ngũ tự chân ngôn, tay ôm Hợp đồng”, “Rất kì lạ, có luồng sức mạnh giúp tôi có thể hồi ức lại mỗi một niệm đầu của mình trong ngày, cảm giác đó rất rõ ràng, rất thư thái, mà tôi còn cảm nhận được lợi ích của việc thay đổi”, “Từ khi tôi biết dùng tam bảo rồi, mỗi đêm tôi đều có thể dễ dàng đi vào giấc ngủ, suốt đêm không có mộng, một giấc đến sáng, ngủ ngon, tinh thần tốt, tâm trạng cũng tốt hơn”. Trải qua khoảng 2 đến 3 tháng, đồng nghiệp ở công ty đã có thể thấy Trương tiểu thơ buổi sáng chủ động chào hỏi mọi người, lúc làm việc cũng có nụ cười. Vốn dĩ cô ta khuôn mặt cũng không tệ, lúc cười lại càng đẹp hơn. Cho đến có một ngày, có người khách hàng tặng cô ta một bó hoa và tấm thiệp khen nụ cười cô ta. Hôm nay cô Trương là một vị tiền hiền khôn đạo có nụ cười ngọt ngào nhất trong Phật đường, nơi nào có cô ta sẽ là tràn đầy tinh thần và sức sống. Bất luận ai thấy được nụ cười ngọt ngào của cô ta, vốn dĩ không được vui vẻ thì cũng lập tức tan thành mây khói. Vậy là cô Trương chẳng những cải thiện được quan hệ giữa người, đối với công việc áp lực phiền muộn
  55. 55. 求道後别忘了三寳與修道  56  cũng đều có thể cười cho qua chuyện, ngược lại càng nỗ lực hơn. Hiện nay cô ta đã là thư kí của chủ quản trung cấp công ty đó, cũng là một vị giảng sư trên đạo trường. oo0oo Câu chuyện thứ ba: Cai thuốc, đối với người nghiện mà nói, tuyệt đối là một việc đau khổ nhất, tin rằng cũng có nhiều người đều có nhiều lần kinh nghiệm việc cai thuốc, thí dụ có người một lần cai thuốc thì thành công, ngoại trừ có nghị lực và dũng khí cực mạnh, nếu không thì có thể trong ngàn người cũng khó có một người. Nhưng mà cầu đạo, đích thực có thể để một người thói hư không tốt, ở trong vô hình được hóa giải đi, dưới đây là sự thật một gương mẫu không thể nghĩ bàn. Anh Lâm này nghiện thuốc đã mười mấy năm, một ngày phải hút thuốc thơm ít nhất một gói rưỡi. Sau khi tốt nghiệp đại học đã quyết tâm nhiều lần muốn cai thuốc, bởi vì tự hiểu được hút thuốc đối với sức khỏe có hại. Trước khi nhập ngũ đã cai một lần, vì phải chạy bộ luyện tập sức khỏe, trong thời gian hai tháng; lần thứ 2 là trước khi kết hôn, vì muốn cưới được cô vợ hiền này, anh ta lại một lần đồng ý cai thuốc, rất vất vả chống cự nửa năm, lại bị bạn làm ăn ảnh hưởng mà phá giới; lần thứ 3 là trao đổi điều kiện với vợ đồng ý cho anh ta mua xe, thấy rõ cai thuốc đã được một năm, nhưng vẫn là không chống chọi lại cơn nghiện thuốc, mà vẫn lén hút trộm. Ba năm rưỡi trước, vào
  56. 56. Sau khi caàu ñaïo ñöøng queânTam Baûo vaø Tu Ñaïo  57  một buổi tối, anh ta được dẫn đến một Phật đường lớn cầu đạo, theo anh ấy nói căn bản là không nhớ được cầu cái đó là gì, tại vì lúc đó trong tâm trí muốn ra ngoài hút thuốc, ở trong Phật đường 2 - 3 tiếng đồng hồ không thể hút thuốc, làm cho anh ta khó chịu vô cùng. Nửa tháng sau gặp một nhân duyên, anh Lâm đi tham gia hai ngày pháp hội. Vốn dĩ cho là không cách nào chống nổi hai ngày không hút thuốc, song nói cũng kì lạ, “Hai ngày đó lại không thèm hút, làm như không có chuyện đó, cũng không phạm vào nghiện thuốc, tinh thần cũng rất tốt, có thể là tôi quá chú tâm nghe giảng, nghe tới quên đi chính mình”. Sự việc xảy ra càng không thể nghĩ bàn theo lời anh Lâm tự mình nói ra “Ấn tượng sâu sắc nhất chính là tiết giảng ‘Ý nghĩa của trì chay và lợi ích’, chỉ nhớ giảng sư nói ăn chay là bản năng của người, con người vốn là không nên ăn thịt, cũng như con người vốn dĩ là không biết hút thuốc, hà tất cứ nắm chặt không buông nhỉ? Trong tâm tôi đã âm thầm nói với Phật Tổ, ‘Được! Bắt đầu ngày mai tôi không hút thuốc nữa, không thể làm nô lệ thuốc nữa!” Như vậy là ngày hôm sau bắt đầu, anh Lâm đã không hút thuốc nữa, vả lại không phải cai thuốc mà là “đoạn thuốc”. Anh Lâm nói “Từ lúc đó bắt đầu đến nay đã hơn ba năm rồi, ngay cả lên cơn nghiện thuốc cũng không có, không có nghiện làm gì có muốn hút đây?” Cùng một kì tích sự việc lại xảy ra ở một người bạn
  57. 57. 求道後别忘了三寳與修道  58  học của anh Lâm. Anh Trần, là do anh Lâm độ đến Phật đường cầu đạo, anh Lâm lấy kinh nghiệm của chính bản thân mình, sau khi cầu đạo có một sức mạnh không thể nghĩ bàn, mà giới trừ đi tật xấu mười mấy năm hút thuốc, thuyết phục được anh Trần cầu đạo. Dùng tâm niệm giống nhau “Vốn dĩ là không biết, hà tất phải khổ cực nắm chặt không buông?” Lại nói thêm, nếu như có cơn nghiện thì dùng tam bảo để hàng phục dục vọng. Cách này quả nhiên có hiệu quả, anh Trần cũng hạ quyết tâm, sau hai ngày đã dễ dàng “chặt đứt” cơn nghiện thuốc, từ đó không còn khởi tâm muốn hút thuốc nữa. Sự thật này gần như là nơi phương Trời và ánh trăng dưới đầm, nói ai nghe ai nấy đều không thể tin, nhưng sự thật vẫn là sự thật, chúng ta không thể không tin. Đây là sức mạnh gì? Đương nhiên là sau khi cầu đạo đối với đạo có lòng tin, vả lại thường xuyên tiếp cận Phật đường, tiếp nhận rửa tội của Phật quang phổ chiếu, toàn thân rất nhiều thói hư sẽ dần dần được thay đổi, chỉ cần có lòng, tự có sức mạnh trợ giúp hóa giải. oo0oo Câu chuyện thứ tư: Một vị đạo thân họ Chu, quá khứ là một người rất dễ khẩn trương, có thể nói là một ngày 24 tiếng đều trong trạng thái tinh thần cau có, không chỉ là khẩn trương trong việc làm, luôn cả đi bộ, ngồi xe, nghĩ ngơi… bất luận giờ nào cũng phát hiện tay anh ta nắm chặt lại, nắm chặt đến rỉ

×